- Home
- Thể Xác & Dục Vọng
- CHƯƠNG 32 - HUẤN LUYỆN VIÊN, HỌC VIÊN, VÀ CÁI NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Phòng tập boxing buổi chiều thứ Ba ồn ào hơn thường lệ. Từng cặp tay đấm liên tục xoay vòng dưới ánh đèn, tiếng găng va chạm, tiếng rít băng quấn cổ tay, tiếng hét điều lệnh vang lên.
Khánh Lâm, áo sát nách màu xám tro, vai và tay nổi đầy gân, bước tới giữa sàn với một người mới: Tú, sinh viên năm hai khoa Y, cao 1m80, dáng người rắn rỏi, nước da sáng và khuôn mặt điềm đạm nhưng ánh mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ kính nể lẫn… tò mò khi nhìn Lâm.
“Đây là Tú, mới đăng ký vô CLB,” Lâm nói, ném cho cậu ta một đôi găng mới. “Từ tuần này tao kèm riêng.”
Nam đang ngồi lau cổ tay cạnh bao cát, dừng lại. Khăn rơi khỏi vai. Cậu đứng dậy, tiến lại gần, dừng cách ba người đúng ba bước chân.
“Đổi người kèm à?” — giọng Nam khàn, vừa mới tập xong, hơi thở còn nặng.
“Thằng này tay trái tốt, phản xạ khá,” Lâm đáp, không quay đầu lại. “Kèm chút rồi cho lên đánh giải trường.”
Tú cúi đầu. “Rất mong anh Lâm chỉ dạy…”
Nam nhìn cậu ta từ trên xuống, ánh mắt không nói rõ giận hay bình thản, nhưng đầy hàm ý: “Cẩn thận, đừng chạm vào lãnh thổ của tôi.”
Cậu không nói gì. Chỉ cười nhạt, rồi xoay người đi.
Nhưng Lâm gọi lại.
“Nam.”
Cậu dừng.
“Chiều nay ở lại. Tao kiểm tra thể lực.”
Nam nhìn thoáng qua Tú, rồi đáp không quay đầu:
“Anh cứ kiểm tra người mới trước đi. Tôi không ghen.”
Nhưng Lâm nhìn thấy đôi tay Nam siết lại. Và Lâm hiểu. Rất rõ.
Chiều xuống, mọi người đã rời đi, chỉ còn ánh đèn vàng đổ bóng trên sàn và ba người ở lại: Lâm, Nam, và Tú — người đang học động tác xoay hông dưới tay chỉ dẫn trực tiếp.
Nam dựa lưng vào bao cát, mắt không rời khỏi bàn tay Lâm đang đặt trên eo dưới của Tú, chỉnh từng chút một.
Cậu bước tới. Không nói.
“Nam—” Lâm vừa định cất lời thì—
“Bốp.”
Nam tung một cú móc ngang bất ngờ vào bao cát cạnh Lâm, khiến cả hai người giật mình. Bao cát văng nhẹ. Không khí rung lên.
“Tay em hơi ngứa,” Nam nói khẽ, ánh mắt không còn đùa cợt. “Anh kiểm tra thể lực tôi trước đi.”
Tú ngập ngừng. “Hay… em ra ngoài trước?”
Nam quay sang cậu ta, cười nhạt. “Không cần đâu. Ở lại học luôn. Xem người ta ‘kiểm tra’ thế nào.”
Tú gật đầu, lùi lại. Nhưng ánh mắt vẫn không giấu được tò mò.
Lâm liếc nhìn Nam. Đôi mắt ấy không còn là ánh mắt thụ động. Đó là cái nhìn của một người đàn ông muốn giành lại vị trí của mình bằng thể xác, bằng sức mạnh, bằng cả lòng kiêu hãnh.