Mồ hôi còn vương đầy trên sàn đấu khi Khánh Lâm kéo chiếc áo ướt đẫm khỏi người, cơ bắp nổi cuồn cuộn dưới ánh đèn nhà thi đấu. Đối diện anh là Hào Dũng, cao hơn nửa cái đầu, người rắn như tạc, ánh mắt không hề lùi bước dù thua trận vừa rồi.
Nam đứng giữa hai người đàn ông từng thống trị thể lực và dục vọng của cậu.
Lâm thở mạnh, tiến lại. “Em là của anh.”
Hào Dũng nhếch môi, chùi vệt máu khô nơi khóe miệng. “Của anh? Đừng quên, người đầu tiên em ấy rên dưới là tôi.”
Nam nhìn cả hai. Không lùi. Không chọn. Chỉ cười nhẹ.
“Cả hai người đều từng có em,” cậu nói, “Giờ… thì cùng có.”
Lâm sững lại.
Dũng nhướng mày, môi cong thành nụ cười hiểm.
Phòng thay đồ bị khóa trái từ bên trong. Ánh đèn mờ, gương mờ hơi nước, không khí đặc quánh mùi mồ hôi, nhục cảm và máu chưa khô.
Nam bị ép vào bồn rửa mặt, phía sau là Lâm đang quỳ gối, đầu chôn giữa hai đùi cậu, lưỡi miết từng đường nóng rực. Phía trước, Dũng kéo tay Nam, ép cậu tự chống vào gương.
“Nhìn vào đó, bé con. Nhìn xem mình dâm thế nào.”
Nam thở gấp, mồ hôi chảy dọc sống lưng. “Hai người… a… đừng có…!”
Liếm.
“Ư… a á á… Lâm… nhẹ thôi…!”
Dũng cười. “Em khóc vì ai? Vì tôi hay vì nó?”
Phập.
Lâm đứng dậy, siết eo Nam từ phía sau, cơ thể anh nóng bỏng, rắn chắc, nhấn thẳng vào như một đòn knock-out. Nam nấc lên.
Bạch – bạch – bạch.
“Em của tôi mà… dám kêu tên người khác…” — Lâm gằn giọng, siết mạnh hơn.
“Lúc em rên dưới tôi, em không nói thế.” — Dũng không chịu thua, cởi quần, đặt phần nóng rực của mình chạm vào môi Nam.
Cậu hé môi. Nuốt lấy. Mắt mở to, mờ nước.
Bạch! Bạch! Phập!
Âm thanh thị tẩm vang dội. Nam bị kẹp giữa hai cơ thể đàn ông lực lưỡng, bị chiếm hữu hoàn toàn, không còn lối thoát — nhưng cũng chẳng muốn thoát.
“Ưm… a… em không chịu… nổi nữa…!”
Lâm cúi xuống, hôn cổ Nam. “Chịu đi. Em chọn hai người mà.”
Bạch – bạch – bạch – bạch!
Dũng siết tóc Nam, thở gấp. “Nuốt hết cho anh… sắp rồi…!”
“Lâm… trong em… đầy rồi…!”
Phập! Bạch! Bạch!
Cao trào kéo tới như sóng vỡ bờ. Ba người cùng rên rỉ, siết chặt lấy nhau trong khoảnh khắc trắng xóa, tất cả cùng xuất, hòa vào nhau không phân biệt ranh giới.
Sau lần đó, họ không ai nhắc đến từ “chiến thắng” nữa.
Họ không chia Nam. Cũng không tranh nữa.
Họ giữ cậu — bằng cơ thể, bằng dục vọng, bằng sự chịu đựng và nhường nhịn ngầm không tên.
Và Nam, giữa hai người đàn ông mạnh mẽ ấy, vẫn chưa chọn ai.
Vì khi nằm giữa hai thân xác nóng rực đêm nào cũng dính lấy mình, cậu thấy mình… không cần phải chọn.