Tuấn là vũ công.
Không cao to như Phi, nhưng mềm dẻo, linh hoạt, xương khớp như không có giới hạn. Cơ thể cậu như nước, luồn lách, chuyển động như thể không trọng lượng. Lâm nhìn dáng Tuấn múa khởi động giữa phòng tập, ánh mắt như lưỡi dao sắc.
“Cậu nghĩ cậu chịu được tôi?”
“Tôi quen nhịp. Quen cường độ. Biết dẫn dắt.” – Tuấn mỉm cười, cúi nhẹ đầu như chào.
Lâm thích ánh mắt ấy. Không sợ hãi. Không ngạo mạn. Như thể đã sẵn sàng tan chảy.
Đêm hôm đó.
Phòng tối hơn bình thường. Nhạc du dương văng vẳng. Tuấn mặc áo lưới mỏng, quần tập ôm sát.
Cậu tiến lại gần, đặt tay lên ngực Lâm, giọng nhỏ:
“Cho em dạo đầu, được không?”
Lâm không nói, chỉ nắm lấy eo cậu, kéo xuống ghế dài. Tuấn ngồi dạng chân trên đùi hắn, tay lần dưới cằm, môi chạm môi.
Mềm. Ướt. Lưỡi lướt như khiêu vũ.
Cơ thể Lâm căng lên. Hơi thở dồn.
Tuấn cúi xuống, vuốt ve, kích thích, trêu đùa phần thân dưới như thể đang dạo từng nốt nhạc.
“Ư…” – Lâm bật khẽ, tay siết eo cậu – “Đừng dẫn dắt anh. Dẫn sai là vỡ đấy.”
“Vậy… để em vỡ trước.”
Tuấn hạ thấp hông, đưa vào từ từ, mím môi.
“Phập…”
Tiếng đầu tiên vang lên như tiếng dây đàn bật mạnh. Lâm siết eo Tuấn, bắt đầu nhịp đầu tiên.
“Bạch… bạch… bạch…”
Tuấn cố giữ nhịp, xoay hông theo từng cú thúc. Ban đầu nhịp nhàng, như múa, nhưng Lâm không giữ lâu. Hắn tăng tốc.
“Không… a… chậm thôi… a…”
“Không thể.” – Lâm gằn, thở dốc – “Cơ thể em hợp quá… không nhịn được…”
“Bạch – bạch – phập – phập – bạch – a…!”
Tuấn bật khóc. Không phải vì đau, mà vì biết mình sắp vượt quá giới hạn.
Đùi run, sống lưng cong như bị bẻ ngược. Tay chống vào ngực Lâm, nhưng không chống lại nổi nhịp thúc như máy búa.
“A… a á á… Em… không…”
“Chịu đi, sắp xong rồi…”
“Bạch – bạch – phập – phập – a… a…! Phập!”
Cả hai cùng siết chặt. Lâm chôn sâu, Tuấn thét lên lần cuối, rồi xuất ra trong cơn co thắt toàn thân.
Sáng hôm sau, Tuấn không dậy nổi. Cậu nằm nghiêng, chân run, thở gấp từng nhịp. Bác sĩ riêng đến kiểm tra, chỉ nói một câu:
“Rách nhẹ phần mềm. Trật khớp háng. Không vận động được trong ít nhất ba tuần.”
Lâm đứng bên cửa, lặng thinh. Khi Tuấn được dìu ra, cậu quay lại, cười khẽ:
“Em không tiếc… Nhưng anh nguy hiểm thật đấy.”
Tuấn đi. Lại thêm một người biến mất. Lâm ngồi lại, lồng ngực phập phồng. Cơn đói trong người vẫn chưa lắng xuống.