Chương Bonus – Ký Ức Của Mồ Hôi Và Mùa Hè
Ký túc xá Đại học Thể Thao – Hai năm trước
Nam năm nhất, 18 tuổi, cao 1m83, còn mang chút lóng ngóng của tuổi mới lớn.
Hào Dũng, năm ba, thủ quân đội bóng rổ, nổi tiếng với cú úp rổ như sấm sét, và một thân hình khiến bất kỳ ai cũng ngoái lại nhìn.
Họ gặp nhau lần đầu khi Nam bị lạc trong hành lang phòng tập.
“Nhóc tân binh, đi lạc à?” – Giọng Dũng trầm, nụ cười nửa miệng.
Từ hôm đó, Dũng để ý Nam nhiều hơn. Cậu nhóc ít nói, nhưng ánh mắt lại sáng ngời mỗi khi tập luyện. Cơ bắp Nam phát triển nhanh, động tác đẹp, từng bước thu hút ánh nhìn của đàn anh.
Một buổi chiều hè, sau giờ tập…
Phòng thay đồ vắng người, mùi mồ hôi và dầu xoa bóp lẩn quẩn trong không khí.
Nam vừa tắm xong, quấn khăn ngang hông, tóc còn ướt, đang lau mặt thì bất ngờ bị một bóng người ép vào tường.
Là Hào Dũng.
“Em không biết ánh mắt mình dễ kích thích người khác thế nào đâu.”
Nam đỏ mặt:
“Anh… làm gì vậy?”
“Làm điều em cũng đang muốn.” – Dũng thì thầm.
Hơi thở chạm da thịt.
Lưng Nam chạm vào tường gạch lạnh. Trái tim đập dồn.
Dũng hôn xuống vai cậu, đầu lưỡi nóng như lửa mùa hè.
“A… anh Dũng… đừng…” – nhưng tay Nam không đẩy, mà siết lấy eo người đàn anh.
Họ “thị tẩm” lần đầu trong phòng thay đồ.
Không phải mạnh bạo, mà đầy khám phá.
Dũng dạy cậu cách hòa nhịp cơ thể, cách giữ hơi thở, cách khiến nhau rùng mình trong từng cú “phập”.
Nam ngây dại dưới từng chuyển động, từng tiếng rên thầm.
“A… a… anh… sâu quá…”
“Chịu được không?”
“Em… em muốn nữa…”
Từ đó, họ cứ thế dây dưa.
Trên sân, Dũng là đàn anh gương mẫu.
Trong bóng tối, Dũng là người dẫn đường của Nam tới những khoái cảm đầu đời.
Cho đến khi… Dũng tốt nghiệp.
“Chúng ta là quá khứ rồi, Nam.”
Nam im lặng. Cậu biết, Dũng chọn rời đi vì sợ bị ràng buộc. Vì giữa họ… không ai chịu nhận là “yêu”.
Giờ đây, hai năm sau, Hào Dũng quay lại… với ánh mắt không còn dửng dưng.
“Anh để em đi ngày đó… là sai rồi.”
Chương Bonus 1 – Ký Ức Của Mồ Hôi Và Mùa Hè (Bổ Sung)
Phòng tập kín gió – giữa trưa hè
Không đèn, chỉ có ánh sáng vàng gắt từ mái lưới tràn vào.
Nam nằm ngửa trên nệm tập, áo lót ướt mồ hôi bị xé xuống ngang bụng, hai chân khẽ run khi Dũng phủ lên, nặng nề và nóng hổi như mặt sân vừa dội nắng.
“Anh… đừng mà… ở đây không khoá cửa…”
“Càng dễ nghe thấy tiếng em rên hơn.” – Dũng liếm nhẹ vành tai, tay luồn xuống thắt lưng.
Tiếng thở gấp, tiếng vải cọ da, tiếng rên khe khẽ hòa vào nhau.
Cơ thể Nam co giật khi Dũng tiến vào bằng một cú “phập” sâu hút.
“A… a a… anh Dũng… chậm… chậm thôi…”
Dũng nghiến răng.
“Cơ thể em mềm quá… lại vẫn bó chặt anh thế này…”
Tiếng bạch – bạch vang vọng giữa căn phòng trống.
Nam cào lên vai đàn anh, mắt mờ đi vì khoái cảm dồn dập.
“Em sắp… không chịu nổi… anh… ahhh…”
Cả hai cùng “xuất ra” trong tiếng rên đầy giải thoát.
Nhưng ngay sau đó… là im lặng.
Nam nằm yên, ngực phập phồng, ánh mắt mong chờ một điều gì đó.
“Anh… có nghĩ là mình đang yêu không?”
Dũng im lặng, kéo áo lên che mặt.
“Chúng ta chỉ là đàn ông giúp nhau giải tỏa thôi, Nam. Anh không thể mang em theo sau khi ra trường.”
Nam bật dậy, mắt đỏ hoe:
“Thế còn em? Em là gì trong những lần anh ôm em mỗi đêm?”
“…Em là cảm giác. Không phải là tương lai.”
Nam không khóc, nhưng hôm đó, cậu đi bộ về một mình, giữa trời mưa.
Từ đó, cậu thề:
“Nếu một ngày gặp lại… tôi sẽ khiến anh phải thừa nhận, tôi không chỉ là cảm giác nhất thời.”
Đó là lý do khiến Nam, dù từng trải qua nhiều người sau đó, vẫn không thể quên được một cái tên: Hào Dũng.
Giờ đây, khi Dũng quay trở lại và muốn “thị tẩm” cậu như ngày xưa, Nam đã không còn là cậu nhóc năm nhất… mà là một người đàn ông biết giành lấy và đánh trả.
CHƯƠNG BONUS 2 — MÙA HÈ Ở SINGAPORE
Nam khi đó mới mười tám, du học sinh năm đầu ở Singapore, cao to hơn bạn bè cùng lứa nhưng vẫn là một cậu trai còn non trong mắt đời. Jay, đàn anh khóa trên, người Mỹ gốc Hoa, đôi mắt xám tro lúc nào cũng lười biếng nhưng khó rời. Anh là đội trưởng đội bơi lội, cơ thể rắn chắc như được tạc từ đá ẩm, nước nhỏ giọt từ vai xuống ngực mỗi lần bước ra khỏi hồ khiến cả sân trường ngưng thở.
Nam được phân vào ở chung phòng ký túc với Jay sau kỳ thi giữa kỳ.
“Em ngủ trên, hay dưới?” — Jay hỏi, miệng ngậm một que kẹo cay, mùi quế thoảng qua.
Nam lúng túng. “Tùy anh…”
Jay cười nhẹ, quăng balô lên giường dưới. “Vậy anh dưới nhé.”
Tối đầu tiên, Nam ngủ không được. Chiếc quạt trần quay chậm, tiếng cọt kẹt vang đều như nhịp tim. Jay nằm bên dưới, thở nhẹ, không ngáy. Cậu hé mắt, nhìn qua thành giường, thấy bóng anh đổ lên tường, lưng cong nhẹ, một tay gác lên trán.
Đêm thứ ba, Jay bất ngờ gọi:
“Nam. Xuống đây.”
Tim Nam nảy lên. Cậu tụt khỏi giường.
“Anh sao vậy?”
Jay không trả lời, chỉ kéo tay Nam, mạnh mà dứt khoát, ép cậu ngồi xuống cạnh mình.
“Đừng nói gì.” Giọng anh trầm xuống, tay đã chạm vào eo Nam từ lúc nào.
Nam không kịp phản ứng. Môi Jay áp xuống, nóng bỏng, mùi quế cay lan thẳng vào lưỡi. Bàn tay anh len vào lớp áo mỏng, xoa nhẹ vùng thắt lưng cậu — nơi mà ai chạm vào cũng khiến Nam rùng mình.
“Em muốn dừng thì nói.” Jay khẽ thì thầm, nhưng lòng bàn tay đã lần ra sau, miết dọc cột sống.
Nam không nói. Môi cậu run, mắt mờ đi trong bóng tối.
Jay nhấn Nam xuống nệm. Màn dạo đầu nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng đầy kiểm soát. Lưỡi anh lướt qua từng điểm nhạy cảm, đầu ngón tay ướt mồ hôi nhưng vẫn chính xác từng nhịp.
“Ưm… anh…” — Nam rên khẽ, gương mặt đỏ ửng, tay vô thức bấu vào vai Jay.
“Thả lỏng nào…” — Jay thở gấp, cười nhẹ.
Phập.
Nam siết chặt tay lại, miệng bật ra: “A… á á…!”
Bạch — bạch. Bạch — bạch.
Tiếng da thịt va vào nhau trong căn phòng nhỏ, dưới quạt trần quay lặng lẽ.
“Anh… mạnh quá…” — Nam thở đứt quãng, nhưng chân không rút lại.
“Em chịu được.” — Jay gằn giọng, mắt dán vào gương mặt ướt mồ hôi của cậu trai trẻ.
Bạch. Bạch. Bạch.
Mỗi cú nhấn sâu như muốn chạm vào tận cùng ký ức. Căn phòng đêm ấy chỉ còn tiếng rên, tiếng nhịp thở vội vã, tiếng thân thể siết chặt lấy nhau.
“Jay… Em… em sắp…!”
Jay cúi xuống hôn Nam, giữ chặt cậu bằng cả thân người to lớn của mình. Môi anh mím lại, mắt nhắm chặt.
Bạch!
Cả hai cùng bật ra tiếng gằn.
Xuất.
Cơ thể Nam mềm oặt trong vòng tay Jay, cả hai thở dốc, mồ hôi hòa quyện, lòng ngực dán chặt vào nhau.
Một lát sau, Jay vòng tay ôm cậu từ phía sau, thì thầm: “Lần đầu của em là với anh.”
Nam gật nhẹ, mắt nhắm. “Em không hối hận.”
Cả mùa hè đó, họ không ra khỏi ký túc. Chỉ cần nhau, và những lần “thưởng” nhau không đếm xuể. Nhưng rồi, khi hè tàn, Jay biến mất không một lời từ biệt.
Nam không bao giờ nhắc lại.
Cho đến khi anh gặp Lâm.
CHƯƠNG BONUS 2 — MÙA HÈ Ở SINGAPORE (bản mở rộng)
[…]
Phập.
Nam bật cong người như dội lên khỏi nệm. Cảm giác xâm nhập không còn xa lạ, nhưng với Jay — nó khác hẳn. Sâu hơn, nóng hơn, vừa như chạm vào tận tim gan, vừa khiến đầu óc cậu rối loạn.
Bạch – bạch – bạch.
“Ư… ưm… a… á á…!”
Jay nhấn từng nhịp đầy ám ảnh. Mỗi cú thọc sâu là mỗi lần Nam phải siết lấy cổ tay anh, rên rỉ mà không thể cắn môi ngăn lại.
“Em rút lại còn kịp…” — Jay vẫn thì thầm, nhưng cơn hôn hít nơi gáy, nơi tai, nói khác hẳn. Bàn tay anh luồn xuống, nắm lấy nơi đã cứng như đá của Nam.
“Không… không… dừng đâu…” — Nam nấc lên, người run bần bật.
Phập! Phập! Bạch – bạch – bạch – bạch!
Jay bắt đầu tăng tốc. Âm thanh nhục cảm vang rền giữa căn phòng bé, gối lệch khỏi giường, drap nhàu nhĩ, thân thể hai người hòa vào nhau như lửa cháy rừng khô.
“Anh… a… Jay… em không chịu nổi…!”
Jay cúi xuống, cắn nhẹ tai Nam, hơi thở nóng bỏng. “Em chịu được. Còn lâu mới xong.”
Cậu rên lên, hai chân vô thức quấn lấy hông anh. Cảm giác bị chiếm giữ trọn vẹn, từ trong ra ngoài, khiến cơ thể cậu vỡ ra từng mảnh, nhưng không thể dừng lại.
Bạch! Bạch! Bạch!
Đỉnh điểm.
Jay siết eo Nam, rít qua kẽ răng, “Nam… anh… đến rồi…!”
Phập.
Phập.
Bạch!
Cả hai gồng cứng. Một luồng nóng phóng ra từ tận sâu, lấp đầy bên trong Nam, khiến cậu bật tiếng khóc rên đứt quãng. Jay cũng buông một tiếng rên trầm khàn, thân thể giật nhẹ theo từng nhịp cuối.
Xuất.
Họ nằm đó, dính sát nhau, tay vẫn đan lấy tay, nhưng lòng dần lạnh đi…
Vài tuần sau, khi học kỳ mới bắt đầu, Jay thay đổi.
Không còn là người nhẹ nhàng rủ cậu ăn sáng, không còn ôm cậu từ phía sau khi trời mưa. Jay ra vào phòng như một cơn gió lạ, mang theo mùi nước hoa mới, áo sơ mi cài lệch cúc, và những vết hôn đỏ mờ không phải của Nam.
“Jay. Anh có người khác rồi phải không?” — Nam hỏi một đêm muộn, khi Jay về phòng sau ba ngày biến mất.
Jay không phủ nhận. Cũng không nói gì.
Nam đứng dậy, ánh mắt ráo hoảnh. “Chúng ta kết thúc tại đây.”
Jay rít một hơi thật sâu, mắt nhìn trần nhà. “Em chịu được anh trên giường, nhưng không chịu nổi anh ngoài đời.”
Nam mỉm cười. “Đúng. Em không muốn làm bài thể lực cho ai cả.”
Cậu rời đi sáng hôm sau. Không ngoảnh lại.