Sân bóng rổ – Chiều muộn.
Cổ áo đồng phục thể thao mở rộng, cơ bắp săn chắc dưới làn da ươn mồ hôi, Hào Dũng đứng bên đường pitch, mắt dõi theo từng động tác của Nam.
Từng là đàn anh dìu dắt cậu trong năm nhất, Dũng chưa bao giờ quên thân hình ấy, ánh mắt ấy, và nhất là… mùi cơ thể ẩm mặn sau mỗi trận đấu.
“Nam…” – Dũng gọi khi cậu bước xuống sân.
Nam ngẩn lên, khựng vài giây.
“Dũng… sao anh lại đến đây?”
Dũng cười nhẹ, đưa cho cậu chai nước.
“Nghe nói em đang dính vào một tay boxer. Vừa tò mò… vừa thấy tiếc.”
Nam tránh ánh mắt.
“Anh đến để nói chuyện cũ à?”
Dũng cúi sát, thì thầm:
“Không. Anh đến để đòi lại người từng thuộc về anh.”
Tối hôm đó – Khánh Lâm nhận được tin nhắn.
“Muốn giữ cậu ta? Đến phòng tập của khoa thể thao, 10 giờ đêm. Một ván… theo luật của tôi.”
Lâm siết điện thoại, ánh mắt tối sầm.
“Dám động vào người của anh? Vậy thì chơi đến cùng.”
Phòng tập – 10:17 PM.
Cửa mở. Trong ánh đèn vàng mờ, Hào Dũng đứng trần, quấn khăn tắm ngang hông, lưng tựa gương. Nam bị kéo vào giữa hai người đàn ông.
“Anh định làm gì?” – Nam lùi lại.
“Không làm gì em không muốn.” – Dũng mỉm cười, tay luồn ra sau gáy Nam, kéo cậu về phía mình.
Khánh Lâm lao đến, túm cổ áo Dũng.
“Buông cậu ấy ra!”
“Thị tẩm công bằng đi, boxer. Nếu em ấy rên dưới thân tôi, thì tôi thắng.”
“Mơ đi!” – Lâm gầm lên.
Cú đấm đầu tiên đáp xuống tường. Không ai muốn nhường ai.
Nhưng Nam đứng yên.
Cậu ngẩng lên, ánh mắt nghiêm lại.
“Muốn tôi là phần thưởng? Vậy cả hai cùng thử đi. Để tôi chọn ai… khiến tôi xuất trước.”
Phòng tập khóa trái. Ba người. Một trận đấu không có tiếng trọng tài. Chỉ có mồ hôi, tiếng da thịt, và dục vọng dồn nén.