…
Căn hộ của Khánh Lâm – Nửa đêm.
Khánh Lâm bế Nam từ phòng tắm ra giường. Cơ thể cậu vẫn nóng hừng hực. Mạch đập loạn, làn da đỏ ửng, ngực phập phồng không yên.
“Anh… trong người em vẫn còn rạo rực… như bị thiêu… không chịu được nữa…”
Lâm vuốt nhẹ mái tóc ướt mồ hôi của cậu, gằn giọng:
“Anh biết. Đó là thuốc kích dục loại mạnh, phải trục xuất ra ngoài… bằng cách này.”
Anh cúi đầu hôn cậu, hôn sâu, mãnh liệt, lưỡi luồn vào như muốn hút hết hơi thở.
Nam rên rỉ.
“Nhanh… đi anh… Em cần…”
Lâm áp sát, tay luồn xuống dưới thân Nam, vuốt ve, kích thích, dồn dập.
“Em mở chân ra… để anh đẩy độc dược ấy ra ngoài bằng tất cả lực anh có…”
Cao trào – Màn trục độc bằng thị tẩm
“Phập!”
Khánh Lâm không kiềm chế. Anh thúc vào mạnh mẽ, dồn độc khí ra từng đợt theo mỗi cú nhấn.
“A Á Á! Mạnh quá… sâu quá… a…!”
**”Bạch – bạch – bạch – bạch
…”Bạch – bạch – bạch – bạch – bạch!”
Âm thanh da thịt va vào nhau vang vọng trong căn phòng tối. Mỗi cú thúc của Khánh Lâm như một nhát búa trút xuống, dồn ép hết thứ thuốc tà độc còn sót lại trong cơ thể Nam.
Nam quằn quại dưới thân anh, mồ hôi nhỏ giọt trên thái dương, hai tay bấu chặt ga giường.
“Ư… anh… sâu nữa… đẩy nữa… em nóng quá…!”
Khánh Lâm siết chặt hông cậu, rướn người gồng mạnh.
“Anh biết… Cứ để anh… đẩy hết ra!”
“Phập – phập – phập!”
Anh xoay người cậu lại, tư thế khuỵu thấp, đẩy từ phía sau, từng cú nện ngập sâu tới tận cùng.
Nam rên thành tiếng, cơ thể vặn vẹo vì sung sướng và khổ sở hòa trộn.
“A a… em chảy rồi… ra nhiều quá…!”
Khánh Lâm cúi sát bên tai cậu, hơi thở nóng rực:
“Chảy bao nhiêu cũng chưa đủ… Anh phải hút hết thuốc độc ra bằng thân thể anh.”
Anh rút ra – lại đâm vào mạnh hơn.
“Bạch – bạch – bạch – bạch – bạch!”
Nam bật khóc nức nở, nhưng vẫn không ngừng uốn éo đón lấy từng cú nhấn.
“Anh… anh ơi… sắp… sắp… em chịu không nổi nữa rồi!”
“Chịu một lần cuối cùng đi, Nam! Cùng anh… đẩy hết ra!”
“A A Á – XUẤT!!”
Cơ thể Nam co giật, tinh dịch phụt ra giữa tiếng rên siết lạc giọng. Cùng lúc đó, Khánh Lâm cũng ghì chặt lưng cậu, gầm lên như dã thú, xuất tràn vào trong, từng đợt, từng đợt, đẩy cơn thuốc độc cuối cùng ra khỏi cơ thể Nam.
Nửa tiếng sau.
Nam nằm đổ trên ngực Lâm, mắt nhòe nước nhưng đã dịu lại, hơi thở đều hơn.
“Thuốc… ra hết rồi hả anh…?”
“Ừ. Cơ thể em không còn gì ngoài mùi của anh.”
Nam mỉm cười yếu ớt.
“Thì ra ‘thuốc giải’ của anh… lại dễ nghiện đến vậy…”
Khánh Lâm kéo chăn đắp cho cả hai, hôn lên trán cậu.
“Chỉ cần em còn bên anh… anh sẽ là thuốc, là độc, là tất cả của em.”