Sân vận động trung tâm – Đêm thi đấu.
Khán đài chật kín. Tiếng reo hò vang trời.
Đèn rọi xuống hai thân hình trần trụi, rực mồ hôi.
Khánh Lâm – dũng mãnh, cơ thể như tượng đá.
Jay – hoang dại, bản năng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Trọng tài vừa dứt hiệu lệnh.
“Bốp!”
Cú đấm mở màn từ Jay suýt phá tan phòng ngự của Lâm.
Rầm – rầm – phập – bốp!
Sàn đấu rung lên. Mồ hôi văng như mưa.
“Anh sợ mất cậu ta?” – Jay thở dốc, mắt rực lửa – “Tôi đã có thân thể đó. Biết rõ từng tiếng rên, từng lần cậu ấy siết chặt.”
Khánh Lâm gầm lên.
Cú móc trái giáng xuống, Jay ngã quỵ, khóe môi rỉ máu.
Phòng thay đồ – Nửa đêm.
Nam đứng bên bồn nước. Áo ba lỗ ướt đẫm.
Jay bước vào, chỉ khoác khăn tắm.
“Anh thua rồi.” – Nam nói, tránh ánh mắt.
“Không phải đêm nay tôi muốn thắng.” – Jay đến gần, hạ giọng – “Mà là đêm mai. Khi không còn ai ở đây…”
Nam quay lại, toan bước đi thì Jay kéo mạnh, ép vào tường.
“Chỉ một lần nữa thôi. Để cậu biết rõ… ai từng làm cậu rên lớn nhất.”
Tay Jay trượt xuống bụng Nam, bóp nhẹ. Mắt cậu chớp liên tục. Thở gấp.
“Dừng lại… không được…!”
“Cơ thể cậu đang nhớ tôi đấy, Nam.”
Jay cúi đầu, liếm nhẹ lên cổ cậu.
Cạch!
Cửa mở. Khánh Lâm đứng đó. Im lặng. Ánh mắt như sắp giết người.
“Buông em ấy ra.” – Giọng Lâm trầm, khàn, như tiếng gió trước bão.
“Tôi chỉ thử lại chút cảm giác cũ thôi.” – Jay mỉm cười, buông tay – “Nhưng hình như… em ấy vẫn dễ mềm dưới tay tôi như xưa.”
Căn hộ Lâm – Nửa đêm.
Nam ngồi gập gối, tay run nhẹ.
Khánh Lâm bước vào, ném áo khoác lên ghế, rồi kéo Nam vào lòng.
“Em run?”
“…Không. Em tức… vì em không đẩy hắn mạnh hơn.”
“Đêm nay… tôi sẽ giúp em rửa sạch mọi dấu vết của hắn. Bằng cách… để cơ thể em chỉ còn nhớ một mình tôi.”
Dạo đầu.
Lâm bế thốc Nam lên bàn bếp, đẩy nhẹ từng lớp áo, liếm dọc sống lưng, rồi cắn nhẹ vành tai.
“Ư… Lâm… nóng quá… anh…”
Anh dùng môi khóa từng điểm nhạy cảm, từ ngực xuống bụng, tay siết chặt đùi Nam.
“Nói đi. Cơ thể này… còn nhớ ai ngoài tôi?”
“Không… chỉ anh… chỉ anh… a…!”
“Phập – bạch – bạch – bạch…”
Thịt chạm thịt, mồ hôi dội xuống như mưa.
Nam cong người, cắn chặt vai Lâm. Mắt mở to.
“Sâu quá… anh… anh… em sắp…”
“Cùng nhau.” – Lâm ghì sát – “Xuất ra cùng tôi…!”
“A Á A – XUẤT!”
Tựa như sấm nổ, hai thân thể quấn lấy nhau, ướt đẫm, rã rời.
Sáng hôm sau.
Nam tỉnh dậy, thấy Khánh Lâm đang lau người cho mình.
“Anh không buông em đúng không?”
“Không. Cho đến khi em chẳng còn sức để nghĩ tới ai khác.”