Sáng hôm sau.
Tiếng chuông điện thoại réo vang phá tan màn yên tĩnh sau đêm mưa. Khánh Lâm bật dậy, giọng khàn:
“Alo?”
“Lâm à, có chuyện gấp. Giải Boxing Quốc gia vừa thay đổi điều lệ.”
“Điều lệ gì?”
“Chỉ còn hai suất vào chung kết. Cậu phải đánh vòng loại với chính người từng bị cậu đánh gãy mũi năm ngoái – Khải Đăng.”
Bên kia thở dài.
“Hắn đã chuyển trường, giờ là gà cưng của một tập đoàn lớn. Sức cậu có, nhưng tâm lý…”
Điện thoại tắt. Lâm ném máy xuống bàn.
Phòng khách.
Nam bước ra từ phòng tắm, khăn quấn hờ trên hông. Thấy Lâm đứng trước cửa sổ, vai siết căng.
“Có chuyện gì?”
“Tôi phải tái đấu với Khải Đăng. Gã đó… từng khiến tôi suýt gãy cổ tay.”
“Anh sợ?”
“Tôi không sợ. Nhưng bực. Cảm thấy bị dồn ép, bị xem như con cờ.”
Nam tiến lại.
Tay cậu luồn từ sau ôm lấy Lâm.
“Cơ bắp anh căng như dây đàn rồi. Muốn tôi giảng cơ không?”
Phòng ngủ.
Không nói thêm lời nào, Lâm bế Nam đặt xuống giường.
Chiếc khăn rơi xuống. Làn da trần trụi tiếp xúc làn da nóng rực.
“Lần này, để tôi xả giùm anh.”
Nam đẩy Lâm nằm ngửa.
Chân cậu vòng qua eo anh, ngồi lên… hạ xuống – “phập”!
“A – a á…”
“Chịu được không?” – Nam nhếch mép, mắt ánh lên ngọn lửa lạ.
“Chịu… chịu thêm đi…”
“Phập – phập – bạch – bạch – bạch!”
Nam cưỡi Lâm như đang nhảy lên quả bóng rổ nóng bỏng.
Mồ hôi nhỏ từng giọt lên ngực võ sĩ. Cơ bụng anh siết lại theo mỗi cú dập.
Lâm cắn răng, tay bấu chặt thành giường.
“Nam… tôi ra bây giờ…”
“Chưa. Chưa cho ra.”
“Bạch – bạch – bạch – bạch – bạch!”
Sức của Lâm làm giường lắc dữ dội. Nhưng Nam không nao núng.
Cậu xiết chặt, nhấn sâu, đè ép tới tận lõi dục vọng.
Cuối cùng – cả hai cùng gào lên:
“A – A Á Á!”
“Tôi… xuất rồi…”
“Tôi cũng vậy… nóng quá…”
Hai cơ thể ướt đẫm ngã đổ, thở dốc, trán áp vào nhau.
Sau đó.
Khánh Lâm ngồi tựa đầu vào vai Nam.
“Em chữa áp lực bằng cách đó à?”
“Chữa bằng việc khiến anh thấy mình vẫn còn yếu trước tôi.”
“Vậy… mỗi lần áp lực, tôi sẽ tìm em.”
Nam mỉm cười, kéo chăn trùm lên hai người.
“Tôi là liều thuốc. Nhưng nhớ, dùng quá liều… thì đừng trách nếu tôi cưỡi anh đến sáng không xuống.”