Đêm.
Cơn mưa Sài Gòn đổ xuống bất chợt, ào ào như trút.
Căn hộ nhỏ của Khánh Lâm chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn ngủ mờ ấm và tiếng nước mưa vỗ trên mái tôn. Nam nằm trên giường, một tay gối đầu, một tay đặt lên bụng Lâm.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng thở khẽ, tiếng mưa rơi, và đôi mắt nhìn nhau trong lặng lẽ.
“Anh có bao giờ sợ cô đơn không?” – Nam khẽ hỏi.
“Trước giờ không. Tôi chỉ cần lên sàn, đấm hết mọi thứ.”
“Giờ thì sao?”
“Giờ… có một người nằm bên cạnh, đêm mưa lại không muốn rời ra.”
Nam cười nhẹ, đầu gối sát vào vai Lâm.
Mùi cơ thể anh thơm nhẹ, hòa lẫn mùi mưa ẩm lạnh ngoài cửa sổ.
“Anh ngủ được không?”
“Khó… quen ngủ một mình.”
“Thử ôm tôi xem, dễ ngủ hơn không?”
Khánh Lâm đưa tay vòng qua eo Nam, kéo cậu sát lại.
Ngực Nam dán vào ngực anh. Hai thân thể ấm áp quyện vào nhau.
“Ừ. Dễ ngủ hơn thật.”
“Còn tôi thì không ngủ được rồi.”
“Sao vậy?”
“Người anh nóng quá. Tim đập cũng mạnh… như đang dọa tôi vậy.”
Lâm cười khẽ, kéo chăn trùm kín cả hai.
“Cứ để tôi dọa em cả đời, được không?”
Nam không trả lời. Cậu chỉ khẽ gật đầu, mắt nhắm lại.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi.
Bên trong, một cái ôm đơn giản. Không vồ vập. Không “phập – bạch”.
Chỉ có hơi ấm – lần đầu tiên họ giữ nhau qua một đêm mưa… bằng cảm xúc.