Thứ bảy.
Khán đài kín người.
Tên của Khánh Lâm vang vọng giữa tiếng hò reo, gầm rú như sấm.
Anh bước lên võ đài với dáng đi vững chãi, thân hình cơ bắp căng cứng trong ánh đèn.
Ở hàng ghế đầu, Nam mặc áo hoodie, mắt không rời khỏi Lâm.
“Chiến đi. Tôi đang chờ phần thưởng sau trận.”
Hiệp 1.
Đối thủ là tay đấm ngoại quốc, nặng hơn Lâm vài ký.
Nhưng anh không nao núng.
Nhịp chân linh hoạt, đòn tay sắc lẹm.
Chỉ sau 1 phút, đối phương đã lĩnh trọn cú móc hàm bằng tay phải – bật ngửa, choáng váng.
Hiệp 3.
Đối thủ vùng lên, dồn ép.
Lâm lãnh vài cú vào bụng, khóe môi rướm máu.
Ở khán đài, Nam đứng bật dậy.
“Lên đi! Anh là Khánh Lâm cơ mà!”
Lâm liếc thấy ánh mắt ấy – như mồi lửa châm vào khối thuốc nổ.
“Bốp!” – Cú đấm phản đòn như sấm sét.
“Bịch!” – Đối thủ đổ gục, trọng tài đếm.
KO.
Chiến thắng.
Khánh Lâm bước xuống võ đài trong tiếng reo hò, nhưng ánh mắt anh chỉ tìm một người: Nam.
Cậu tiến đến, chạm nhẹ vào tay anh.
“Tốt lắm. Giờ tới phần của tôi.”
Phòng thay đồ – khóa cửa.
Chưa đầy 3 phút sau, quần áo nằm rải trên sàn.
Khánh Lâm bị ép ngồi ghế, Nam quỳ gối trước anh, thở gấp.
“Phần thưởng xứng đáng.”
“Cậu… cậu định làm gì?”
“Thị tẩm.”
Màn dạo đầu – bằng miệng.
Nam dùng lưỡi, cắn nhẹ, liếm sâu. Tay vuốt dọc cơ đùi rắn chắc.
Lâm gầm khẽ, hai tay siết thành ghế.
“Cậu khiến tôi muốn thi đấu thêm trận nữa…”
“Phập!”
Nam ngồi lên, không chờ thêm.
“Bạch – bạch – phập!”
Cú nhấp dồn dập, không khoan nhượng.
“A á… sâu quá… vừa đánh xong mà vẫn cứng được sao?”
“Tôi là… võ sĩ mà…”
Nam không dừng. Cậu nhấp, đổi góc, cúi sát tai Lâm thì thầm:
“Cho anh thấy… ai mới là phần thưởng thực sự.”
Cao trào.
[Bổ sung – Cao trào trong phòng thay đồ]
“Phập – phập – phập!”
Nam cưỡi trên đùi Lâm, mồ hôi đầm đìa, hai tay bám vào vai anh như mỏ neo giữa cơn bão dục.
Mỗi cú hạ xuống đều dứt khoát, sâu đến tận đáy.
“A… Khánh Lâm… to… cứng quá…”
“Cậu tự muốn… giờ lại than?”
Nam cười khẽ, rồi nghiêng người, hôn lên môi Lâm – vừa ngọt, vừa tràn sự chiếm hữu.
“Bạch – bạch – bạch – bạch!”
Âm thanh ướt át vang vọng giữa căn phòng vắng, nhịp nhấp tăng nhanh, hông của Nam lắc uyển chuyển.
“Tôi… không chịu nổi nữa… sâu quá… nóng quá…”
Cơ bụng Lâm siết chặt, hai tay bế bổng Nam lên rồi thúc ngược trở lại – từng cú như vỡ tung cả thắt lưng cậu.
“Phập – phập – phập!”
“A á á… anh… mạnh quá… tôi…”
Nam ngửa cổ, rên vang, hai chân siết lấy eo Lâm.
Cao trào ập đến.
“Tôi… tôi ra… aa…”
“Tôi cũng… đến rồi!”
“Á… a á…!”
Tinh dịch nóng hổi bắn vào sâu bên trong, tràn cả ra ngoài theo mỗi nhịp nảy.
Họ cùng run lên, quỵ xuống, bám lấy nhau giữa vũng hoan lạc ướt át, tan chảy.
Xuất ra – tràn khắp đùi, bụng, ngực.
Mồ hôi, tinh dịch, và tiếng thở đứt đoạn hòa lẫn.
Hậu chiến.
Nam mặc áo lại, liếc Lâm nằm thở không ra hơi.
“Chiến thắng đẹp. Phần thưởng cũng đáng.”
Khánh Lâm cười, khàn giọng:
“Tôi chưa từng muốn ai ở lại lâu như vậy.”