Thứ hai.
Phòng gym riêng của Khánh Lâm mở sớm.
Nam đứng bên bao cát, mồ hôi chảy dọc sống lưng, từng cú đấm dứt khoát như rạch gió.
Ở một góc khác, Lâm đang nâng tạ.
Cơ ngực trương nở, nhịp thở đều. Đôi mắt liếc sang Nam đầy ẩn ý.
“Tập xong, giảng cơ.”
“Tôi tưởng anh muốn giữ sức cho trận thứ bảy.”
“Tôi đang tập cả hai loại sức.”
Nam mỉm cười, gạt mồ hôi.
Trong ánh sáng đỏ cam của mặt trời rọi qua khung kính, hai thân hình như hai tượng đồng đúc – sắc lạnh, gân guốc, nhưng giấu bên trong là dục vọng âm ỉ.
Buổi chiều.
Sau khi luyện tay chân, họ chuyển sang luyện thân thể.
Tại phòng riêng, nệm giường đã sẵn, cửa khóa chặt.
Nam bước đến, chống tay lên ngực Lâm.
“Lần này tôi chủ động.”
“Miễn là cậu chịu nổi.”
Cậu cúi xuống, cắn nhẹ vào xương quai xanh của Lâm.
“Tôi không đến đây để yếu.”
Màn dạo đầu bắt đầu bằng lưỡi.
Nam lướt dọc từ cổ xuống bụng, từng điểm chạm khiến Lâm siết cơ.
Rồi cậu lật ngược anh lại.
“Cơ thể này… tôi muốn khắc dấu mình vào.”
“Phập.”
Lần đầu tiên hôm nay, âm thanh ấy vang lên.
“Bạch – bạch – bạch!” theo nhịp nện xuống dứt khoát.
“A… sâu… sâu thật đấy…” – Lâm khẽ bật thốt.
“Anh có thể nói lớn, ở đây cách âm.” – Nam nhếch môi.
“Phập – phập – phập!”
Cú thúc không hề khoan nhượng.
Cơ thể Lâm từng bị luyện đến bất bại, giờ lại rên siết trong khoái cảm bị chiếm giữ.
“A á… tôi… tôi…”
“Chưa được. Chịu thêm đi.”
Nam giữ thế, đẩy sâu, rồi bất ngờ ngậm lấy môi Lâm, khóa lại tiếng rên.
Họ vừa hôn, vừa va chạm – như hai chiến binh cắn nhau trong trận cuối.
Kết thúc.
“A… Ưm… Ah… ra rồi…!”
“Tôi cũng… aa…!”
Xuất ra – cùng lúc.
Lâm gục xuống, lồng ngực phập phồng.
Nam nằm bên cạnh, mồ hôi rịn khắp da thịt.
“Cậu… có tiến bộ.”
“Tôi là sinh viên thể thao, không chịu nổi thì mất mặt.”
Đêm ấy, họ ngủ mà không rời nhau.
Không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng tim đập sau trận chiến đầy thân xác.