Ánh nắng rọi qua rèm.
Hai cơ thể trần truồng vẫn nằm kề nhau.
Ga giường nhăn nhúm, mồ hôi còn vương mùi đêm qua.
Khánh Lâm mở mắt trước.
Cơ bắp cứng như đá sau một đêm bị vắt kiệt – và vắt kiệt lại đối phương.
Anh quay đầu nhìn Nam – kẻ vẫn còn ngủ say với đôi môi hé mở, một bên hông quấn chăn hờ hững.
“Tỉnh dậy đi, sinh viên.” – Lâm gằn giọng.
Nam rướn người, căng cơ.
Mái tóc rối tung, vài vệt đỏ còn vương trên cổ, trên ngực.
“Đêm qua… là kiểm tra thử, phải không?”
“Giờ thì ký hợp đồng.” – Lâm đưa ra tờ giấy in rõ từng dòng.
Hợp Đồng Thân Thể
Thời hạn: Không xác định.
Mục tiêu: Giảng cơ, thị tẩm, giải tỏa thể xác cho Khánh Lâm trước và sau trận đấu.
Điều khoản đặc biệt: Không ràng buộc tư thế. Cả hai có quyền đảo chiều theo cảm xúc.
Mức lương: Thoả thuận sau mỗi lần “xuất ra”.
Nam đọc xong, bật cười.
“Hợp đồng kỳ lạ nhất đời tôi. Nhưng tôi ký.”
Lâm nhìn cậu ký, gật đầu.
“Đêm nay kiểm tra lần nữa.”
“Chưa mệt à?”
“Tôi cần quen nhịp.”
“Vậy thì tôi sẽ tăng cấp.”
Buổi tối hôm đó.
Không còn gọi là kiểm tra.
Đó là rèn luyện – về thể xác, về ý chí, về dục vọng.
Nam lần này là người khởi động.
Cậu dùng miệng bắt đầu bằng những cú liếm chậm rãi, ngón tay vuốt dọc cơ bụng Lâm.
“Cơ bắp căng như thép. Nhưng mềm ra dưới tay tôi rồi.”
“Tập trung vào việc chính đi.” – Lâm siết cổ tay cậu.
“Bạch – bạch – phập!”
Không có lời mở đầu, chỉ là tiếng thân thể giao thoa.
“A… ưm… sâu quá… mạnh hơn tối qua…”
“Vì tôi đã quen với cậu rồi.”
Họ xoay vòng.
Lúc Nam cưỡi lên đè Lâm xuống, lúc Lâm bế bổng Nam vỗ vào thành giường.
“Phập – bạch – phập!”
“A á… a… tôi… tôi không chịu nổi nữa…”
“Chưa, chưa được ra!” – Lâm thì thào, nhịp vẫn không giảm.
Mỗi cú thúc là một cú đánh vào ý chí.
Họ như đang ở giữa sàn đấu – mà trận này không ai muốn thua.
Cao trào – cùng lúc bật ra.
Thân thể vặn cong, tiếng rên gấp gáp.
“Ư a á á á á…!”
“Ah… ra… rồi…!”
Từng giọt nóng chảy xuống bụng, xuống ngực, xuống lòng bàn tay.
Cả hai ngã xuống, thở như rút hết khí.
“Tôi chấp nhận hợp đồng này.” – Nam cười.
“Chuẩn bị tinh thần. Tôi có trận đấu vào thứ bảy.”
Nam gật.
“Còn tôi có lý do để không bỏ cuộc.”