Vĩnh bỏ đi vào buổi sáng.
Không để lại gì ngoài một tờ giấy viết tay:
“Anh mạnh mẽ quá, Lâm. Không phải ai cũng đủ sức giữ được anh.
Tôi không muốn yêu trong đau đớn. Tôi rút lui.”
Lâm ngồi lặng trong phòng trị liệu.
Chiếc giường vẫn còn mùi của đêm qua.
Một vết lõm trên gối. Một cảm giác trống rỗng nơi ngực.
“Lại một người bỏ cuộc…”
Anh đứng dậy, lau mồ hôi, thay áo.
Trở lại dáng vẻ vô địch – lạnh lùng, cơ bắp, đầy uy lực.
Tay dán lại thông báo tuyển người trước cổng CLB:
**”Cần 1 nam:
Có sức bền, chịu lực.
Không ngại gần gũi thể xác.
Ưu tiên thể thao chuyên nghiệp.”**
Mức lương: Cao. Không giới hạn thời gian. Không ràng buộc.”
Cùng lúc đó – ở phía bên kia thành phố.
Nam – sinh viên năm ba khoa thể thao, cao 1m85, body săn chắc như tạc.
Cậu vừa đi làm thêm ở bếp nhà hàng, vừa tranh thủ kèm thêm bóng rổ cho học sinh cấp ba.
“Mẹ ơi, tháng này học phí tăng. Con sẽ làm thêm giờ nhé.”
“Con đừng kiệt sức quá…” – Giọng người mẹ già yếu vang qua điện thoại.
Nam cúp máy, lau mồ hôi, rảo bước qua phố.
Một tấm giấy trắng in chữ đập vào mắt.
“Tuyển người – thể thao, thể lực tốt, không ngại thể xác, lương cao.”
Cậu bật cười.
“Nghe giống mấy vai diễn trong phim đam mỹ quá…”
Nhưng rồi ánh mắt lại dừng lại dòng cuối: “Lương: Cao, không giới hạn.”
Cậu im lặng.
Đút tay vào túi.
Ngước nhìn tấm poster quảng bá giải boxing thành phố.
Khánh Lâm – gương mặt in to rõ, cơ bắp như thần tượng.
“…Là anh ta?” – Tim Nam khẽ chao đảo.
Tối hôm đó, cậu lục tìm trên mạng:
Về Khánh Lâm.
Về những trận đấu bất bại.
Và những lời đồn: “Muốn thắng, hắn cần một người chịu được sức hắn mỗi đêm.”
Nam cười khẽ.
“Thú vị thật.
Một kẻ như anh,
Tôi muốn thử xem, anh có vắt được tôi không.”
Ngày hôm sau.
Nam đến phòng tập boxing.
Cậu mặc áo ba lỗ, khoe bờ vai dày, cơ bụng nổi gờ gợn.
Khánh Lâm đang đấm bao cát, trán đẫm mồ hôi.
Quay đầu lại – chạm ngay ánh mắt Nam.
Một thoáng.
Chỉ một thoáng, nhưng như dòng điện chạy giữa hai khối cơ thể.
“Tôi đến ứng tuyển.” – Nam nói.
“Tên?” – Lâm hỏi, lau cổ.
“Nam.”
“Thể lực?”
“Tôi chịu đựng được 2 trận bóng rổ liên tục, cả tay chân đều vững.”
“Tốt. Tối nay, kiểm tra. Nếu qua… tôi ký hợp đồng.”
“Thể xác chứ gì?” – Nam nhướn mày. – “Tôi không ngại.”
Khánh Lâm cười nhạt.
Đôi mắt sâu như cơn bão ngầm:
“Đừng chắc sớm quá.”
Đêm nay – cậu sinh viên nghèo sẽ bước vào giường của một con mãnh thú.
Một linh hồn nóng bỏng sẽ thử sức chịu đựng,
Và biết đâu… lật ngược thế trận một lần nữa.