Khải Minh được tắm sạch bằng nước ấm, gội đầu bằng thứ lá thơm lạ lẫm, rồi bị xức dầu, thoa phấn nhẹ lên vai, lên ngực—chỉ để che đi những vết cắn bầm tím đêm qua. Lão Nhẫn chọn cho cậu chiếc khố trắng mỏng, gần như xuyên thấu, không mặc gì bên trong. Chỉ cần đứng dưới nắng, ai cũng thấy được cây hàng dập dềnh giữa hai đùi, và cái lỗ nhỏ sau mông thâm đỏ như cánh hoa dập.
“Đi.” Một lệnh ngắn. Minh bước ra, hai chân còn run rẩy nhưng vẫn bị buộc phải đi vững. Trong nhà chính, gian giữa, trải sẵn chiếu hoa, bàn gỗ đặt đầy rượu thịt, năm người đàn ông đang ngồi chờ. Họ đều không xa lạ với cậu: ông Thái – địa chủ bên làng Hạ, ông Tư – giàu nhất vùng Chằm, cùng hai tay trưởng họ, một lão lý trưởng, một người là anh em với ông Bá Hộ. Mắt ai cũng sáng lên khi Minh bước vào, trông như một món hàng ngon lành được dâng tận miệng.
“Phải đây không? Thằng trai mồ côi đêm nào cũng rên trong chuồng bò?” Ông Thái cười sặc, rót rượu, mắt liếc xuống khố của Minh. “Coi cái chỗ đó nó lủng ra thế kia kìa.”
“Ừm… Gớm. Mới một đêm mà đã nở bung rồi. Đúng là hàng nhà giàu giữ kỹ.” Ông Tư bật cười, xoa tay. Ông Bá Hộ nhấp một ngụm rượu, vẫy Minh lại gần: “Quỳ xuống chào đi. Từ chiều tới khuya, thân mày là của họ.”
Minh quỳ xuống. Không phải vì lễ nghĩa. Mà vì đầu gối không còn sức. Cậu cúi đầu, thì thào: “Xin… các ông dùng ạ…”
Lập tức, tay người kéo khăn khố ra, kéo hai chân cậu ra dạng rộng. “Xem thử nào…” Ông Tư dùng ngón tay xoa nhẹ quanh miệng lỗ nhỏ, rồi bất ngờ bóp một cái. Dịch trắng vẫn còn chảy ra. “Ừ, đúng là xài nhiều. Nhưng còn co bóp lắm.” Ông đẩy một ngón vào. Minh giật mình, rên khẽ: “A…” nhưng chưa dứt đã thấy thêm một ngón nữa chọc vào. “Trơn lắm, ông Thái ơi. Mời!”
Và thế là bắt đầu.
Họ không cần màn dạo đầu. Chỉ cần vạch khố, đặt cậu xuống chiếu, nhét vào. Phập! Ông Thái là người đầu tiên. Hắn to béo, bụng to, nhưng cây hàng lại dài như cuốc. Cú đâm đầu tiên đẩy hết không khí khỏi phổi Minh. Mắt cậu mở to, tay bấu lấy chiếu, rên: “Á… á á… sâu… sâu quá…” Nhưng ông ta cười, hẩy một cú thật mạnh: “Sâu thì đừng gào. Nằm im mà hưởng.”
Những cú thúc như nhấn chìm cả người Minh xuống chiếu. Bạch! Bạch! Bạch! Tay ông bóp hai bầu mông căng cứng, rút ra gần hết rồi phập thật sâu từng lần một. Minh co chân lại, nhưng bị giữ chặt. Cái lỗ nhỏ sưng tấy vẫn ướt át, co bóp tự nhiên như muốn hút thêm vào. Khi ông Thái rên khẽ, thúc nhanh dồn dập rồi ầm! bắn một cú đầy ắp bên trong, Minh chỉ biết rên một tiếng dài, dịch nóng lại đầy tràn bụng.
Chưa kịp thở, ông Tư đã thế chỗ. Lần này là nằm nghiêng. Ông kẹp Minh từ sau lưng, ôm như người tình, vừa mút cổ vừa đẩy từng nhịp đều đặn vào từ phía sau. Nhịp ông không vội, nhưng mạnh và sâu. Mỗi cú thúc khiến bụng Minh bị ép chặt, cây hàng lại chạm trúng điểm sâu nhất, khiến toàn thân như muốn run lên. “Cha mày dạy mày cách bóp vậy hả? Ghê thật…”
Trong lúc đó, hai tay trưởng họ không chịu chờ. Một người chà cây hàng vào mặt Minh, ép cậu ngậm sâu vào. Người còn lại bóp chặt cây hàng dưới của Minh, vừa vọc vừa đánh vào bìu, khiến nước miếng, tinh dịch và nước mắt trộn nhau rơi lã chã.
“Làm kỹ rồi chúng tao thưởng.” Giọng một người vang lên, rồi không đợi thêm, hắn đẩy Minh nằm ngửa, ngồi hẳn lên mông cậu. “Để tao chơi kiểu cưỡi.” Gã ngồi xuống từ từ, để cây hàng đâm ngược từ dưới lên. Minh rên lớn: “Á! Á á… căng… nứt rồi…” Nhưng không ai nghe. Chỉ tiếng rên, tiếng nhấp, tiếng cười. Cậu bị dùng như món đồ chơi. Tay bị giữ. Mông bị xoa. Cổ bị liếm. Hai chân bị mở rộng ra như búp sen.
Đến cuối chiều, thân thể cậu không còn phân biệt được từng lượt bắn. Lỗ nhỏ không còn khép. Dịch trắng đục trào ra như nước cháo loãng. Bụng dưới phình nhẹ. Cổ họng rát vì ngậm quá nhiều. Bắp tay rã rời. Toàn thân nhớp nháp mồ hôi, rượu và tinh. Nhưng ánh mắt mọi người vẫn còn thèm muốn.
“Giữ lại tối nay.” Ông Tư nói, liếm môi. “Cỡ này… hiếm lắm. Không giữ thì phí.”
Ông Bá Hộ gật đầu: “Nó là của các ông. Từ giờ… trai của cả vùng này.”