Sáng sớm, ánh nắng đầu tiên len qua bức rèm tre, chiếu mờ mờ lên thân thể trần trụi đầy vết hằn của Khải Minh. Cậu nằm nghiêng, một chân co lên, miệng hé mở như vẫn chưa tỉnh khỏi cơn hoan lạc triền miên đêm qua. Lỗ nhỏ sau lưng vẫn còn hở hoác, đỏ tấy, rịn dịch và đau rát như thể bị lật tung từ bên trong. Trên ngực, bụng, bắp đùi vẫn còn loang lổ dấu tinh dịch đã khô, trắng đục như muối kết trên da rám nắng. Đầu óc trống rỗng, tay không còn cảm giác, chỉ còn tim đập dồn dập không rõ vì nhục nhã, kiệt sức hay sợ hãi.
“Dậy đi, đừng giả chết.” Một giọng nam trầm vang lên bên tai, bàn tay lạnh như nước chạm vào ngực cậu, bóp nhẹ. Là Trần Quang – cậu Hai. Hắn ngồi bên giường, quần áo chỉnh tề, nhưng mắt sáng rực dục vọng. “Cha tao nói hôm nay sẽ có khách. Mày được giữ lại để ‘tiếp’ cho họ. Nhưng trước khi khách đến… anh em tao chơi thêm tí đã.” Hắn nói xong thì vẫy tay. Cánh cửa gỗ mở ra, cả ba người còn lại bước vào: ông Bá Hộ, Trần Huy và Trần Bằng – cậu út.
Khải Minh chưa kịp phản ứng thì hai tay đã bị kéo lên trên đầu, trói lại bằng khăn lụa. Hai chân bị dang ra, đặt lên vai Trần Huy đang đứng giữa giường. Không ai nói gì thêm. Không cần hỏi ý. Không cần chuẩn bị. Phập! Một cú đâm thẳng, sâu hoắm, mạnh như cuốc bổ. Khải Minh há miệng nhưng không thốt nổi âm thanh. Lỗ nhỏ vẫn chưa khép, nên sự xâm nhập lần này như dao chọc vào thịt sống—rát, nhức, nhưng vì đã quá quen nên cảm giác sướng đau hòa vào nhau, khiến đầu óc cậu choáng váng như say thuốc phiện.
Trần Huy giữ chặt hông Minh, bắt đầu dập. Bạch! Phập! Bạch! Phập! Cú nào cú nấy đều dứt khoát, tràn đầy lực đàn ông, như đóng từng cây đinh xuyên qua tầng thịt mềm mại. Cả giường rung lên từng hồi. Mỗi lần rút ra gần hết rồi phập một cú trở vào, toàn thân Minh đều rung lên, cổ họng phát ra những âm rên mơ hồ: “Ư… á… á á…”
Phía đầu giường, Trần Bằng quỳ hai gối, đặt cây hàng vào miệng Minh rồi không chờ cậu ngậm mà tự ép vào. “Há ra nào, đĩ của nhà tao phải biết dùng miệng.” Miệng Minh bị đâm tới đâm lui liên tục, nước miếng trào ra khóe môi, lẫn cả tiếng ọc ọc nhục nhã. Hai tay bị trói, thân thể bị kìm kẹp, từng lỗ một bị sử dụng đến căng căng đau nhức, nhưng bên trong vẫn co bóp không ngừng, như đã học thuộc hình dạng của từng cây hàng.
Đến khi Trần Huy rên một tiếng khàn khàn, phập một cú cuối cùng rồi giữ yên, là lúc lỗ nhỏ bị lấp đầy thêm một lượt tinh dịch nóng hổi. Nhưng hắn không rút ra, giữ nguyên để cây hàng thít chặt bên trong. “Còn dùng lại được mà,” hắn thở. Cậu Hai thay vị trí, đẩy Trần Huy ra rồi nhét ngay vào cái lỗ nhỏ vẫn đang đầy ứ. “Ngon hơn cả đêm qua. Nhiều nước hơn. Tao thích.”
Lần này là kiểu chó. Minh bị lật úp, mông chổng cao, đầu úp xuống gối, hai tay vẫn trói. Trần Quang chồm lên lưng cậu, đè sát và bắt đầu nhấp liên hồi. Phập! Phập! Phập! Bạch! Tiếng da thịt đập vào nhau vang dội, mồ hôi từ ngực hắn nhỏ từng giọt xuống lưng Minh, chảy xuống tận khe mông nơi cây hàng đang ra vào điên cuồng. Bên dưới, Trần Bằng lại luồn tay bóp cây hàng của Minh đang rỉ dịch, cứng lên như thể bị ép phải hứng tình.
“Đĩ mà còn dâm thế này thì ai chê cho được.” Hắn cúi xuống, ngậm lấy đầu vú, rồi cắn mạnh. Minh giật lên một cái, rên nghẹn. Trần Quang rít qua kẽ răng, bồi thêm vài cú dập sát mép rồi bắn đầy bên trong, vừa rút ra đã thấy dịch trắng đặc trào ngược ra ngoài thành dòng, chảy xuống mông, ướt cả nệm.
Lần cuối là ông Bá Hộ. Không cần vị trí phức tạp. Ông chỉ ngồi ghế, kéo Minh ngồi trên đùi, thả xuống từ từ, để trọng lượng cơ thể làm nhiệm vụ đẩy cây hàng già nhưng vẫn cứng thẳng vào thật sâu. Minh rên lớn: “Á… cha…” nhưng tiếng đó chỉ khiến ông cười khẽ: “Là cha mày thật mà.” Tay ông bấu chặt eo Minh, bắt cậu tự nhấp lên xuống trên thân mình. “Muốn sống ở đây, phải biết chủ là ai.”
Minh nhấp chậm lúc đầu, sau đó bị giữ nhịp, tăng dần, rồi dập liên tục. Cơ thể bị đè dưới thân đàn ông từng trải, mọi cử động đều run rẩy và đau thốn. Nhưng từ đâu đó trong cơn tê dại, cây hàng của Minh lại phun ra một lần nữa. Mắt cậu mờ dần, đầu ngửa ra sau, tinh dịch của mình nhỏ xuống ngực, rồi trượt xuống đùi. Ông Bá Hộ thúc sâu cú cuối cùng, để nguyên trong vài giây trước khi rút ra, thở dài.
“Giờ thì chuẩn bị đi. Khách sắp đến. Chiều nay sẽ đông vui hơn nhiều.” Ông đứng dậy, gọi lão Nhẫn dọn người.
Khải Minh nằm sấp, người không còn cảm giác, lỗ nhỏ bị lấp đầy đến tràn ra mép, bụng dưới cứng ngắc vì quá nhiều lượt bắn tinh. Cậu chỉ biết thở hắt, mắt mở trân trân nhìn trần nhà, thì thầm: “Thân này… còn là của mình không?”