Nắng trưa chưa kịp tắt hẳn, Khải Minh đã lững thững bước ra từ chuồng trâu sau vườn nhà Bá Hộ Trần. Mồ hôi còn đọng thành vệt dài nơi sống lưng, áo đã vắt một bên tay, quần cũng xộc xệch cạp, trễ xuống lộ múi bụng cứng như đá. Cơ thể vẫn âm ấm hơi người, nóng ran dưới ánh mặt trời, nhưng trong mắt Minh là sự lạnh lùng cam chịu quen thuộc. Anh toan quay về, chưa kịp xỏ dép, đã nghe tiếng bước chân vững chãi từ phía hiên chính vọng tới.
“Đứng đó,” giọng người đàn ông vang lên trầm trầm, vừa đủ át tiếng ve kêu.
Là Trần Huy – con cả của cụ Bá. Ba mươi lăm tuổi, vai rộng eo hẹp, mặt vuông chữ điền, mắt sâu, sống mũi dọc dừa, dáng đi vừa điềm tĩnh vừa có uy. Không giống những kẻ khác tìm tới thân xác Minh chỉ để trút dục vọng, ánh nhìn của Huy khiến Minh bối rối. Nó không chỉ thiêu đốt, mà còn săm soi, kềm giữ và đọc được cả những vết chai đá bên trong anh.
“Ở lại đây. Đêm nay.” Huy nói chậm rãi, không hỏi, không ra lệnh, như thể đó là điều hiển nhiên.
Khải Minh hơi cau mày, nhưng cũng không từ chối. Chỉ gật đầu nhẹ, lặng lẽ theo bước Huy đi vào căn nhà ngang phía sau vườn. Gian phòng dành cho khách lâu năm không dùng đến, cửa gỗ sẫm màu, giường tre phủ chiếu đơn sơ nhưng sạch sẽ. Huy đóng cửa lại. Một tiếng cạch nhẹ vang lên giữa buổi chiều oi ả, khép hai người đàn ông vào không gian riêng, chật chội mà như đặc quánh hơi thở.
Trần Huy không vội. Anh tháo từng khuy áo, từng lớp vải được gỡ xuống như lột bỏ vỏ ngoài ràng buộc. Dưới lớp sơ mi sẫm màu là cơ thể rắn rỏi, vai rộng như một bức tường, ngực phủ lông mỏng kéo thành vệt giữa bụng. Khải Minh đứng yên, cổ họng khô khốc. Cậu cả Trần Huy đúng là loại đàn ông mà chỉ cần đứng đó cũng khiến người ta mềm rũ.
Huy tiến đến gần, bàn tay to nắm lấy cằm Minh, bắt anh ngẩng lên. “Mắt em không giống mấy người ở đây,” Huy trầm giọng, “không sợ, cũng không cầu xin.” Rồi anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào khóe miệng Minh, chậm rãi liếm một đường như nếm thử trái cấm. Khải Minh cựa nhẹ, nhưng bị Huy kéo sát vào lòng, hai thân hình cơ bắp chạm vào nhau phát ra tiếng bạch nhè nhẹ. Bàn tay Huy trượt xuống hông, bóp chặt, kéo sát hơn nữa.
“Trả bài cho đàng hoàng,” Huy khẽ nói, giọng như rít qua kẽ răng.
Khải Minh quỳ xuống theo bản năng, ngẩng đầu nhìn lên. “Cậu cả muốn thế nào?”
Huy không đáp, chỉ hạ khóa quần. Cây hàng bật ra, dài và nặng, đã hơi cương cứng. Khải Minh dùng tay vuốt dọc thân, rồi cúi đầu ngậm lấy, bắt đầu bằng những nhịp mút sâu, chậm, có lực. Tiếng ưm nghèn nghẹn phát ra từ cổ họng anh, hòa với hơi thở bắt đầu gấp gáp của Huy. “Sâu hơn…” Huy gằn giọng, một tay giữ đầu Minh, bắt anh nuốt trọn. Cảm giác trơn bóng, nóng hổi khiến lưỡi Minh tê dại. Anh dấn thêm, phập một tiếng, cây hàng đâm sâu vào cổ họng, khiến nước mắt trào ra.
Bàn tay Huy siết chặt tóc, nhấp nhịp càng lúc càng sâu, phập, phập, từng cú mạnh như muốn chiếm trọn vòm miệng. Nước dãi chảy ròng ròng xuống cổ, ướt cả ngực. Một lúc sau, Huy kéo Minh dậy, đẩy ngã xuống giường. “Lật người lại.”
Khải Minh xoay người, hai tay chống vào mặt chiếu, mông đưa cao. Huy hạ người xuống, ngón tay thô to lùa vào lỗ nhỏ, xoay nhẹ. Minh rùng mình, cắn răng giữ tiếng rên. “Cậu… chậm một chút…” Huy không đáp, chỉ đẩy sâu thêm một ngón, rồi hai ngón, xoạc mạnh cho đến khi lỗ nhỏ co giật, chảy trơn.
Rồi không báo trước, cây hàng thô to ấy ấn mạnh vào. Phập một tiếng rõ ràng vang lên trong căn phòng vắng. Minh rướn người, nắm chặt mép giường, miệng phát ra tiếng “a… á… a á…” trong vô thức. Huy bám lấy eo anh, bắt đầu dập nhịp, mỗi cú thúc đều sâu, mạnh và không nhân nhượng. Tiếng phập, phạch vang lên đều đặn giữa những tiếng rên nghẹn và tiếng thở dốc gấp gáp. Mồ hôi nhỏ xuống tấm lưng trần, trượt qua rãnh cột sống rồi chảy thành dòng ở thắt lưng. Huy nghiến răng, tăng lực, đổi góc, thúc thẳng lên cao hơn, bạch, phập, phập—mỗi nhịp như muốn đâm thủng sự kìm nén trong lòng cả hai.
Minh cảm nhận cơ bụng Huy siết chặt hơn, mỗi cú thúc càng lúc càng dồn dập. “A… sâu quá… a a…” anh thở dốc, mặt úp xuống chiếu, thân dưới cong vồng lên, đón từng cú va chạm. Huy đè người xuống, ôm trọn Minh vào lòng từ phía sau, cây hàng vẫn không ngừng ra vào, xoáy sâu tận cùng.
“Em chịu được mà đúng không?” Huy thì thầm bên tai, giọng khàn đặc. Minh chỉ gật, nhưng thân thể đã run rẩy không kiểm soát. Khi Huy bắt đầu rung người, cú thúc cuối cùng sâu đến nghẹt thở, cây hàng cứng lại rồi giật nhẹ mấy nhịp, xối xả bên trong lỗ nhỏ co thắt.
Khải Minh gục xuống chiếu, toàn thân mỏi nhừ, hơi thở nặng nề. Huy vẫn giữ anh trong lòng, vùi mặt vào gáy, thì thầm: “Đêm nay ngủ lại đây. Không phải vì trả bài. Là vì ta muốn ôm em cả đêm.”
Lần đầu tiên sau bao năm, Khải Minh không nghe thấy tiếng ngã giá.
Chỉ có tiếng tim mình, và vòng tay siết chặt không rời.