Ba năm đã trôi qua kể từ lần cuối cùng Khải Minh và Lâm Kiệt gặp nhau. Thời gian kéo dài không làm nguôi ngoai những dư vị còn sót lại trong lòng Minh, nhưng cuộc sống ở làng quê vẫn tiếp tục cuốn anh vào guồng quay khắc nghiệt—làm thuê, trả bài cho những người đàn ông khát khao trong bóng tối, như một định mệnh không thể gỡ bỏ.
Lâm Kiệt, sau những biến cố riêng, đã thôi làm chồng, cuộc sống của anh giờ đây khá giả hơn rất nhiều. Anh không còn vướng bận với gia đình cũ, tìm về làng quê nơi Minh đang sống với ý định rõ ràng, mang theo một niềm khao khát khác—muốn ngỏ lời sống bên Minh, muốn Minh bỏ lại đằng sau quá khứ đen tối, cùng anh đi về một chân trời mới.
Ngày đó, khi Kiệt quay trở lại, anh đứng bên lề con đường nhỏ quen thuộc dẫn vào làng, ánh mắt nặng trĩu xúc cảm khi nhìn thấy Khải Minh đang lom khom gánh một bó củi về nhà. Cơ bắp vẫn đầy sức sống, nhưng ánh mắt Minh đượm buồn, pha chút mệt mỏi của năm tháng chật vật.
Kiệt gọi nhẹ: “Minh ơi…” Giọng anh trầm ấm, mang theo chút run rẩy của người vừa trải qua bao biến cố.
Minh ngẩng lên, nhận ra bóng dáng quen thuộc—trái tim anh chợt thắt lại. “Kiệt… sao anh lại đến đây?” Minh hỏi, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.
Anh đáp, bước tới gần, đôi mắt rực sáng: “Anh đã thay đổi rồi, không còn như trước. Anh muốn sống cùng em, thật sự. Bỏ hết những ngày tháng ấy, mình cùng nhau đi một nơi khác, bắt đầu lại cuộc sống.”
Minh lặng im, từng lời Kiệt như cơn gió nhẹ xoa dịu vết thương cũ, nhưng cũng kéo theo những lo âu sâu kín. Cuộc sống mà Minh đang có, gánh nặng mưu sinh, sự ngổn ngang trong tâm hồn, liệu có thể thật sự rũ bỏ dễ dàng?
Kiệt đặt tay lên vai Minh, nắm chặt: “Anh sẽ chăm sóc cho em, không bao giờ để em phải chịu khổ nữa. Chỉ cần em đồng ý…”
Ánh mắt Minh rưng rưng, chậm rãi gật đầu: “Anh… em sẽ nghĩ về điều đó.” Từng câu nói như một lời hứa mới, mở ra cánh cửa hy vọng giữa những đêm tối u tịch của cuộc đời anh.
Ba năm, một khoảng thời gian đủ để thay đổi mọi thứ, và giờ đây, định mệnh lại đưa đẩy hai con người ấy trở về bên nhau, với khát vọng sống thật, sống cho chính mình.
Sau khi rời khỏi ngõ ngách tăm tối của làng cũ, Khải Minh và Lâm Kiệt tìm về một vùng quê yên bình khác, nơi những cánh đồng lúa trải dài, tiếng ve kêu râm ran mỗi chiều hè, và những con đường đất đỏ mấp mô dưới chân. Vùng đất ấy thuộc về một bá hộ giàu có, có nhà thờ họ, có đình làng cổ kính và những con người giản dị chân chất.
Ngôi nhà gỗ nhỏ của hai người nằm sát mép làng, bên dưới bóng râm của hàng cau xanh mướt. Minh vẫn giữ đôi bàn tay thô ráp, khỏe khoắn, nhưng nay không còn phải gánh vác nặng nhọc suốt ngày, cũng không còn phải chấp nhận những cuộc giao dịch xác thịt chua chát dưới màn đêm nữa. Thay vào đó, anh cùng Kiệt trồng lúa, chăm sóc vườn rau và chăn nuôi vài con gà, cuộc sống bình dị mà êm đềm.
Mỗi buổi sáng, sương còn đọng trên lá, Minh ra đồng cùng Kiệt, tay cầm cuốc, chân đi trong bùn, lòng nhẹ nhàng như được rửa sạch mọi âu lo. Tiếng chim hót véo von hòa cùng tiếng gió thoảng qua mái rạ già khiến không gian nơi đây nhuốm màu thanh bình, giản đơn mà sâu sắc.
Kiệt thì chăm sóc cho ngôi nhà nhỏ, bếp núc nấu nướng, anh nắm tay Minh dắt đi chợ phiên cuối tuần, ngắm nhìn những gánh hàng rong bày bán rau củ tươi xanh, thịt cá mới đánh bắt từ sông suối. Hai người cùng nhau cười nói, chuyện trò với bà con lối xóm, dần dà trở thành một phần không thể thiếu của làng.
Buổi tối, bên ánh lửa bập bùng trong gian nhà tranh nhỏ, hai người tựa vào nhau nghe tiếng dế kêu, nhìn ngọn đèn dầu leo lét, chia sẻ những câu chuyện đời, ước mơ và hi vọng cho tương lai. Minh không còn nỗi lo bị khinh miệt, không còn cảm giác bị ràng buộc bởi những đêm đen trả bài tủi nhục. Tình yêu giữa họ cứ thế lớn lên, dịu dàng và bền chặt như gốc cau trước sân, xanh mướt theo năm tháng.
Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, nhưng với Minh và Kiệt, đây là nơi bình yên thật sự — nơi họ được là chính mình, được yêu thương, và được sống với tất cả lòng trọn vẹn. Những ngày tháng giản đơn ấy, bên nhau, đã trở thành đoạn ký ức ấm áp nhất, sưởi ấm tâm hồn qua bao mùa thu hoạch trên cánh đồng quê hương.