Ánh sáng ban mai nhẹ nhàng len qua khe cửa, rọi lên gương mặt Khải Minh vẫn còn đẫm mồ hôi đêm qua. Nhưng chưa kịp nghỉ, tiếng gọi của bố Hùng đã vang lên, giọng ông vẫn trầm như sấm: “Con sẽ không chỉ phục vụ ta mà còn cho em trai ta nữa. Người ấy liệt hai chân, không thể tự chủ, nhưng cây hàng của anh ấy vẫn cứng cáp. Con sẽ phải tự mình ngồi lên, tự lấy cây hàng anh ấy mà trả bài cho chính mình.”
Minh im lặng, ánh mắt bỗng chùng xuống. Không ai nói thêm, anh biết đây không phải thử thách đơn giản mà là một cuộc chiến khác, một cuộc sống mới bắt đầu nơi anh phải tự mình nếm trải mọi cảm giác.
Cánh cửa phòng bên cạnh đóng kín, Minh bước vào, nhìn người em nằm yên trên giường. Thân hình to lớn, chân teo tóp nhưng phần trên vẫn rắn chắc, cây hàng cứng đơ như thách thức mọi giới hạn. Minh cởi áo, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống trên giường, mùi thuốc men nồng nặc hòa quyện với hơi thở nặng nhọc của người em.
Anh định thần, đặt cây hàng cứng của người em vào lỗ nhỏ mình, cảm giác ẩm ướt, co giãn đón nhận sự xâm nhập. Tiếng “phạch” vang lên rõ mồn một khi cây hàng từ từ trượt vào sâu trong lỗ nhỏ khít chặt của Minh. Cảm giác nóng ran lan tỏa, gợn lên từng đợt, từng đợt theo nhịp cây hàng xâm nhập.
Minh bắt đầu tự đẩy người lên xuống, dùng sức nặng cơ thể làm chủ chuyển động. Tiếng “bạch bạch” đều đặn hòa cùng hơi thở dồn dập, tiếng rên “a… á… ơ ơ hơ…” xen lẫn từng nhịp đẩy. Mỗi lần hạ người xuống, cây hàng từ từ rút ra rồi lại nhanh chóng “phạch” vào sâu hơn khi Minh nâng người lên.
Cảm giác vừa bị chiếm hữu, vừa làm chủ tràn ngập Minh. Đôi tay anh bấu chặt mép giường, cơ thể run lên theo từng nhịp nhấc hạ, mồ hôi lấm tấm chảy dọc sống lưng. Tiếng “chóp-chép”, “ọc ọc” phát ra khi Minh ngậm môi cố giữ hơi thở, tăng thêm cái nóng cháy bỏng trong không gian tĩnh mịch.
Anh đẩy nhanh tốc độ, tự động điều tiết nhịp điệu, từng cú nhấc mạnh mẽ khiến cây hàng cắm sâu, tạo tiếng “bạch bạch” vang dội, kéo theo chuỗi rên rỉ “ưm ưm… á á…” đầy khát khao. Minh cảm thấy từng tế bào cơ thể như bùng nổ, đau nhói nhưng ngọt ngào, vỡ òa trong sự thỏa mãn.
Khi cảm giác đạt đến đỉnh điểm, Minh không thể giữ được nữa, tiếng “phụt… phụt…” vang lên dữ dội theo từng đợt xuất tinh trào dâng mạnh mẽ, từng giọt tinh lực nóng hổi phụt ra, lan tỏa lên người em trai như một sự kết nối vô hình, nặng trĩu cả căn phòng.
Minh ngã lưng xuống giường, thở hổn hển, người rã rời nhưng lòng tràn đầy một sự cam chịu pha lẫn kiên cường. Đây là cuộc sống, là sự trả bài không chỉ bằng thân thể mà còn bằng cả ý chí, và Minh, dù là thụ, vẫn đứng vững trong thế giới của mình.
Minh vẫn đung đưa, người nghiêng theo nhịp “bạch bạch” bên dưới, cây hàng của người em khiến lỗ nhỏ của anh căng tròn đến mức từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Từng nhịp lên xuống đều đặn, Minh rên rỉ khẽ “a… á…” như một điệp khúc hòa cùng tiếng rên yếu ớt của người em nằm dưới. Cơn đau nhói nhưng lại pha lẫn khoái cảm dâng trào trong từng chuyển động.
Bỗng bố Hùng trở lại, lần này ông không nói gì mà trực tiếp đặt tay lên vai Minh, kéo anh ra khỏi cây hàng của em mình. Minh vẫn mệt mỏi, người như sắp gãy khúc nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Bố Hùng đưa Minh tới chỗ mình, cây hàng cứng đơ chỉ chực trào ra.
Minh không kịp phản ứng thì đã thấy cây hàng của bố Hùng áp sát môi, môi anh ướt đẫm và mở rộng, tiếng “chóp-chép” và “ọc ọc” lại vang lên đều đặn, Minh mút sâu hơn, lưỡi anh quấn lấy cây hàng, làm bố Hùng rên lên thành tiếng lớn hơn. Nhịp mút của Minh dồn dập hơn, tiếng “chóp-chép”, “ọc ọc” hòa vào tiếng rên rỉ nồng nhiệt làm không gian nóng rực hơn bao giờ hết.
Giọng bố Hùng nghẹn ngào: “Á… á… còn nữa… con ơi…”
Minh giữ môi khít, nuốt lấy từng giọt tinh lực nóng hổi, từng tiếng “phụt… phụt…” như sóng dội vào vòm họng anh, thân thể run lên theo từng đợt khoái cảm ngập tràn. Mắt Minh nhắm hờ, thở gấp, tiếng rên “ưm… ơ ơ…” vang vọng khắp phòng.
Lúc này, Minh cảm nhận rõ từng giọt tinh lực nóng bỏng tràn đầy trong cơ thể, như một lời hứa cay đắng nhưng cũng là sự tồn tại bắt buộc anh phải gánh chịu. Đôi môi vẫn không rời khỏi cây hàng, dù toàn thân mệt rã rời, Minh vẫn kiên nhẫn, cam chịu và tận hiến từng chút một cho người đàn ông trước mặt.