Người bố của Hùng không phải là người dễ gần. Ông ta có dáng người cao lớn, vạm vỡ như một cột trụ chắc chắn đứng giữa căn nhà rộng. Gương mặt nét nào ra nét ấy, khắc khổ và đanh thép, ánh mắt sâu thẳm nhưng cũng lấp ló vẻ ấm áp khó thấy. Nụ cười hiếm hoi của ông thường chỉ dành cho những người thân cận, không phải khách lạ hay ai đó không phải con trai. Nhưng hôm nay, ánh mắt ông dừng lại trên Khải Minh, người đàn ông trẻ tuổi với cơ thể săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, đang đứng im lặng trong góc nhà, vẻ mặt trầm tư pha chút dè chừng.
Hùng đứng bên cạnh, khẽ cúi đầu, ánh mắt cẩn trọng. “Bố, đây là Minh. Con đã thuê anh ấy về để giúp đỡ việc nhà và…” Hùng ngập ngừng, như không muốn nói thẳng tất cả, “và những việc khác.”
Người bố gật đầu, không nói gì nhiều. Đôi tay rắn rỏi khoanh trước ngực, rồi chậm rãi mở ra, ra hiệu cho Minh tiến lại gần. “Cậu biết việc mình làm rồi chứ?”
Minh khẽ gật đầu, giọng nói khàn khàn nhưng không thiếu sự kiên quyết: “Em biết, thưa bác.”
Không cần lời nói thêm, người bố liền dẫn Minh lên gác trên, nơi căn phòng không rộng nhưng sạch sẽ và có phần lạnh lùng. Ánh đèn vàng rọi xuống tạo những khoảng tối đan xen trên nền tường, làm tăng thêm cảm giác nặng nề, gần như là thử thách không lời dành cho Minh.
Chưa kịp ngồi nghỉ, người bố của Hùng đã bắt đầu tháo nút áo, để lộ ra thân hình rắn chắc và đầy sẹo của một người đàn ông từng trải. Minh không nói, chỉ im lặng nhìn theo từng chuyển động chắc nịch, thấm thía những năm tháng đằng đẵng đã tôi luyện nên ông.
Lần này không phải là cuộc trả bài như với Hùng, mà là một cuộc đấu trí, một sự thử thách sức chịu đựng và sự nhẫn nhịn của Minh.
Người bố ra hiệu cho Minh quỳ xuống bên cạnh giường. Cái giường rộng, thô sơ nhưng đủ làm cho không gian trở nên ngột ngạt đến lạ. Minh nghe rõ tiếng thở của ông đều đều, hơi ấm lan tỏa, và cảm giác ngại ngùng xen lẫn sự căng thẳng.
Bàn tay chắc nịch của người bố trượt xuống eo Minh, nắm chặt lấy da thịt cứng cáp. Rồi ông nhẹ nhàng đẩy Minh nằm xuống, để lộ thân hình vạm vỡ dưới ánh đèn mờ. Cái lỗ nhỏ của Minh đã sẵn sàng, căng giãn và ẩm ướt, chờ đợi sự xâm nhập quen thuộc nhưng cũng đầy thách thức.
Người bố không vội vàng, từ từ đưa cây hàng của mình áp sát, tiếng “phạch” vang lên rõ mồn một khi ông chậm rãi đẩy sâu vào lỗ nhỏ của Minh. Âm thanh “bạch bạch” đều đặn tiếp nối, kết hợp với tiếng thở nặng nề, tiếng rên khẽ phát ra: “A… á… ưm ưm…”
Sự khác biệt lớn nhất so với khi phục vụ Hùng là nhịp điệu chậm rãi, chắc chắn, như thể ông bố đang muốn ghi dấu, khẳng định vị thế của mình. Đôi tay ông bám chặt lấy hông Minh, mỗi cú đẩy nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, tạo nên một sự kết nối vừa mãnh liệt vừa đầy thử thách.
Minh cảm nhận rõ từng làn sóng khoái cảm lan tỏa, xen lẫn sự mệt mỏi và thậm chí là đau nhói, nhưng anh biết rằng đây không chỉ là cuộc giao dịch thể xác mà còn là một lời thỏa thuận ngầm, một bước ngoặt không thể tránh khỏi trong cuộc sống mới của mình.
Những tiếng chóp-chép, ọc ọc bên miệng Minh vang lên đều đặn khi ông bố bắt đầu sử dụng miệng để tăng thêm cảm xúc cho cuộc chơi. Sự kết hợp giữa miệng và thân thể tạo ra một bản giao hưởng khêu gợi, một chuỗi âm thanh hòa quyện không thể tách rời.
Những phút giây trôi qua, ánh đèn vẫn mờ ảo, không gian đặc quánh hơi thở và âm thanh, Minh rên khẽ trong sự mệt mỏi lẫn sự nhẫn nại, hứa hẹn một hành trình dài đầy thử thách phía trước.
Người bố của Hùng từ từ áp sát, cây hàng cứng cáp của ông chạm nhẹ vào lỗ nhỏ của Minh – điểm khởi đầu cho những cảm giác căng tròn, ẩm ướt đang chờ đợi. Một tiếng “phạch” vang lên rõ ràng khi ông đẩy nhẹ nhàng đưa cây hàng vào trong, cảm giác nóng rát nhưng lại vừa vặn khiến Minh khẽ rùng mình. Lỗ nhỏ từ từ mở rộng, co bóp nhịp nhàng quanh thân cây hàng, ẩm ướt và trơn trượt như muốn hút lấy từng centimet sâu nhất.
Âm thanh “bạch bạch” vang lên đều đặn khi thân cây hàng trượt ra trượt vào, từng cú đẩy chậm rãi, chắc chắn nhưng không kém phần mạnh mẽ. Người bố đặt cả trọng lượng lên Minh, từng bước hạ thấp nhịp độ rồi lại tăng dần, thân thể rắn chắc áp sát vào Minh, khiến hơi thở hòa quyện, nóng bỏng.
Tiếng rên khẽ “a… á… ơ ơ hơ…” của Minh len lỏi qua những tiếng thở gấp gáp, xen lẫn mùi mồ hôi pha lẫn mùi gỗ, mùi da thịt cuốn lấy không gian chật hẹp. Minh cảm nhận rõ từng đợt sóng khoái cảm ập đến rồi dần lan tỏa khắp bụng dưới, chân tay hơi run rẩy nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn.
Người bố dùng tay giữ chặt hông Minh, từng cú đẩy như dồn ép, ép sâu hơn vào từng lớp thịt trong lỗ nhỏ, khiến tiếng “bạch bạch” càng rõ và dồn dập. Minh cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như bị kích thích tới mức tột đỉnh, mùi vị hơi mặn của cơ thể ông hòa vào mồ hôi của Minh, khiến cảm giác thêm phần thấm đẫm, chân thật.
Đôi môi Minh vẫn ngậm chặt, phát ra tiếng chóp-chép, ọc ọc đều đặn theo từng chuyển động lên xuống của người bố, cảm giác cây hàng trượt vào miệng lại càng làm anh rạo rực hơn, tiếng rên khẽ thoát ra từng đợt như tiếng thở phập phồng của cơn gió đêm. Tay Minh đặt lên đùi ông, như muốn bám víu vào một điểm tựa duy nhất giữa cơn sóng khoái đang dâng trào.
Người bố bắt đầu tăng nhịp đẩy, những cú “phạch” mạnh mẽ hơn, sâu hơn vào lỗ nhỏ khiến Minh khó giữ nổi hơi thở, tiếng bạch bạch dồn dập nhanh như tiếng mưa rơi trên mái tôn. Minh rên lên to hơn, tiếng “ưm ưm, á á” phát ra như lời thỉnh cầu và đồng thời là sự đầu hàng trong cơn say khoái.
Ánh mắt người bố đầy quyền lực, nắm chắc lấy thân hình Minh, đôi tay thô ráp vuốt ve từng thớ thịt, trong khi cây hàng liên tục nhích lên nhích xuống, đánh thức từng cảm giác sâu thẳm nhất của Minh. Mồ hôi chảy ròng ròng, hòa cùng hơi thở dồn dập, tiếng rên rỉ như nhịp điệu của một bản tình ca ái ân không lời.
Minh cảm thấy cây hàng bỗng dừng lại một nhịp, rồi lại nhích chậm rãi, sâu hơn, đẩy anh đến tận cùng của sự chịu đựng. Tiếng “phạch” vang lên một lần nữa, dứt khoát và mạnh mẽ, đồng thời kéo theo tiếng rên kéo dài: “Aaaa… ơ ơ hơ… ưm…”
Người bố không buông ra mà ôm chặt Minh, cả hai hòa vào nhau trong cơn bão cảm xúc, sự giao hòa giữa vị trí, quyền lực và khát khao. Minh biết đây là cuộc trả bài không chỉ đơn thuần là thể xác, mà còn là sự thấu hiểu và đồng ý ngầm giữa hai người đàn ông.
Tiếng chóp-chép và ọc ọc lại vang lên, cùng tiếng bạch bạch hòa lẫn trong hơi thở dồn dập, khiến không gian như bùng nổ trong cảm giác khoái lạc đỉnh điểm. Minh rên lên, khẽ rướn người theo từng nhịp đẩy, cái lỗ nhỏ căng tròn ôm chặt cây hàng, như muốn giữ mãi những khoảnh khắc này.
Cuối cùng, tiếng thở hổn hển của cả hai hòa quyện trong không gian nhỏ bé ấy, Minh ngẩng đầu lên nhìn người bố, mắt nhòe lệ, lòng tràn đầy những suy nghĩ mới về cuộc sống mình sẽ gắn bó ở đây, giữa những con người và những cuộc trả bài đầy ẩn ý, quyền lực và thèm muốn.