Đêm xuống lạnh buốt, ánh đèn vàng hắt hiu trong căn nhà nhỏ ở làng bên làm không gian càng thêm quạnh quẽ. Hùng đứng khẽ bên cửa, ánh mắt đầy tham vọng nhìn Minh – chàng trai cơ bắp, vạm vỡ với làn da rám nắng, lấm tấm mồ hôi sau một ngày làm thuê vất vả. Không cần nhiều lời, ánh mắt Hùng đã đủ truyền đạt ý định muốn thuê Minh về nhà anh ta.
Cuộc trả bài hôm nay, cũng như nhiều đêm trước, không hề nhẹ nhàng. Minh thở dốc, cơ thể căng như dây đàn, đôi môi đỏ ửng, lưỡi phập phồng theo từng nhịp rên khe khẽ phát ra: “A… á… ơ ơ hơ…” Tiếng chóp-chép đều đặn khi miệng Minh khép chặt, ngậm chặt cây hàng dài của Hùng. Tiếng ọc ọc nho nhỏ hòa cùng hơi thở nóng hổi len lỏi qua từng kẽ răng, làm cho cảm giác dâng trào hơn bao giờ hết. Cây hàng của Hùng, cứng cáp, khỏe khoắn, liên tục trượt lên trượt xuống trong chiếc miệng ấm áp, dẻo dai của Minh, những động tác uyển chuyển khiến lòng Hùng dâng tràn khoái cảm.
Hùng không vội, từng bước đưa tay vuốt ve lưng, đẩy mạnh hơn, rồi khẽ hít một hơi sâu, đẩy cây hàng lên cao rồi từ từ hạ xuống, nghe rõ tiếng “phạch” khi cây hàng xâm nhập vào lỗ nhỏ nóng bỏng, ẩm ướt của Minh. Âm thanh bạch bạch đều đặn vang lên khi Hùng nhấn mạnh, nhích từng chút một sâu vào trong thân thể Minh. Cảm giác nóng rực, bức bối dần lan khắp bụng dưới, kéo theo từng luồng điện chạy khắp người.
Minh rên lên khẽ, tiếng ưm ưm thấm đẫm sự hòa quyện giữa đau và khoái, sự nhạy cảm tột cùng trong từng chuyển động của cây hàng. Cái lỗ nhỏ khép nép từng giây một chịu đựng, rồi dần mềm mại mở ra, ôm trọn từng đoạn thớ thịt cứng chắc. Những cú đẩy từ Hùng mạnh mẽ, dứt khoát, khiến Minh cảm nhận rõ từng tế bào trong cơ thể mình như đang bùng nổ.
Khi hơi thở bắt đầu gấp gáp, Hùng không quên dùng tay mân mê phần bụng, đùi của Minh, tạo ra những xúc cảm mới khiến Minh thêm phần rạo rực. Làn da rám nắng của Minh giờ đã phủ đầy những giọt mồ hôi lấm tấm, hơi nóng lan tỏa theo từng nhịp bạch bạch, từng tiếng rên khe khẽ vang lên đều đặn như nhạc điệu mị hoặc trong đêm tĩnh mịch.
Khi đêm dần khép lại, Hùng khẽ thở hổn hển, đầu gối bám chặt lấy Minh, hứa hẹn một mối liên hệ sâu sắc hơn. “Em sẽ về nhà anh. Ở đó, không chỉ là trả bài nữa… mà còn là hầu hạ, phục vụ cả bố anh.” Giọng Hùng trầm ấm, chứa đầy ý nghĩa bắt đầu một chương mới, một cuộc sống mới mà Minh chưa từng nghĩ tới.
Minh nhìn Hùng, không chút do dự, bởi cuộc sống mưu sinh này đã quen với việc trao thân, trao lòng, ngay cả khi đó là một con đường chông gai đầy thử thách. Anh hiểu rõ, bước vào nhà Hùng là bước vào một cuộc chơi khác, nơi những giao dịch không còn chỉ là giữa hai người, mà sẽ phức tạp hơn, với người đàn ông quyền lực – bố của Hùng.
Ánh đèn mờ nhạt rọi lên thân thể đầy vết tích lao động của Minh, như báo hiệu một tương lai không yên ổn, nhưng đầy khát vọng và những điều chưa biết đang chờ đón. Minh nhẹ nhàng đáp lại lời đề nghị, giọng khàn đặc: “Anh nói đi, em nghe…”