Kiệt rời đi khi trời đã ngả hẳn sang chiều muộn, bóng dáng anh khuất dần trên con đường làng lầy lội, để lại sau lưng tiếng bước chân mệt mỏi và cảm giác trống trải chưa từng có. Minh đứng bên cửa, nhìn theo cho đến khi người hàng xóm cũ khuất hẳn, rồi thở dài, mắt vẫn đăm chiêu.
Sự ra đi ấy như chiếc mũi dao cắt đứt những dây buộc mỏng manh trong lòng cậu. Nhưng cậu không thể trách Kiệt—ai rồi cũng có gia đình, có trách nhiệm, có đời sống riêng để trở về. Còn Minh, vẫn là người ở lại với những ngày khô cằn, với những công việc thuê mướn bám riết lấy thân thể cường tráng của mình.
Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên cao, Minh đã khoác vội chiếc áo sờn cũ, ra ngoài với đôi chân thô ráp đẫm sương. Đường làng vẫn còn ướt, bùn đất quấn chặt lấy đôi dép cao su. Cậu đi ra ngoài đồng, nơi cánh đồng lúa xanh mướt đang thì thầm từng cơn gió mát lành.
Công việc hôm nay vẫn thế: đỡ đòn gánh, vác từng bó rơm nặng trĩu lên vai, sửa lại hàng rào gãy đổ, rồi len lỏi vào từng con hẻm nhỏ trong làng, đỡ đần ông bà già yếu không thể làm được. Đôi bàn tay vạm vỡ cọ xát từng hạt đất, từng thân cây, mồ hôi chảy đẫm, từng bắp thịt trên cánh tay căng phồng mỗi khi vận động. Mọi thứ quen thuộc và cũng khắc nghiệt đến vô tình.
Nhưng rồi, khi mặt trời đứng bóng, và người làng bắt đầu nghỉ ngơi, Minh nhận được một tiếng gọi xa từ đầu xóm. Một người đàn ông trạc ngoài bốn mươi, dáng người to cao hơn nhiều so với đàn ông trong làng, điềm đạm mà mang nét lạ lẫm, tiến lại gần cậu.
“Chào cậu, tôi là Hùng, ở làng bên,” người đó nói, giọng trầm ấm, hơi pha nét miền núi. “Nghe nói cậu làm việc thuê, tôi có chút chuyện muốn bàn.”
Minh ngước mắt nhìn người lạ, lòng thoáng rạo rực. Một vị khách mới, khác hoàn toàn những người thường quen trong làng này—đàn ông họng sâu, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu mọi ngóc ngách trong cậu.
“Việc gì, ông nói đi,” Minh hỏi, giọng khàn khàn, mắt dò xét.
Hùng nhếch môi cười, đưa tay ra bắt lấy bàn tay rắn chắc của Minh, siết nhẹ. “Tôi không nói nhiều, nhưng nếu cậu chịu, thì đêm nay tôi sẽ đến nhà. Tôi hứa không làm phiền công việc ban ngày của cậu.”
Lời nói ấy như một lời mời gọi bí ẩn, không rõ ẩn ý, nhưng đủ để đốt lên trong Minh những tia hy vọng mong manh giữa những đêm tối dài lê thê.
Minh gật đầu, vẫn chưa rõ người đàn ông lạ này muốn gì, nhưng trong thâm tâm, một phần nhỏ trong cậu mong đợi một thứ gì đó mới mẻ, một cơ hội khác để thoát khỏi vòng xoáy mệt mỏi của cuộc sống thuê mướn.
Đêm xuống, tiếng dế kêu rả rích ngoài sân, Minh ngồi chờ, cơ thể vẫn còn dư âm mỏi nhừ từ công việc ban ngày. Cánh cửa mở nhẹ, người đàn ông là Hùng bước vào, mang theo mùi thuốc lá nồng nặc, mùi rượu nồng nàn, và cả một sự bí ẩn không thể giấu.
Minh đứng dậy, ánh mắt vừa tò mò vừa đề phòng.
“Chào cậu,” Hùng nói, giọng trầm đục đầy sức hút, “đêm nay, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là một cuộc ‘trả bài’ đáng giá.”
Hùng khẽ gật đầu, bước vào, tay cầm theo một túi vải nhỏ, bên trong thoang thoảng mùi thuốc lá và rượu nồng. “Cậu có sức khỏe tốt đấy,” anh nói, giọng trầm và hơi khàn, “Tôi nghe nói cậu làm việc này lâu rồi, cũng có tiếng trong vùng.”
Minh chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì nhiều, ánh mắt cố gắng đọc được phần nào ý nghĩ của Hùng qua từng cử chỉ nhỏ.
Không khí bắt đầu nóng lên khi Hùng đặt túi xuống, chậm rãi cởi chiếc áo khoác dày nặng, để lộ thân hình to lớn, săn chắc, làn da hơi rám nắng và cơ bắp nổi rõ qua lớp áo thun mỏng.
Minh cũng cởi áo, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, lấp ló từng đường gân xanh chạy dài theo bắp tay và ngực. Hai cơ thể đối lập trong cùng một không gian chật hẹp, hít thở cùng nhịp điệu chậm rãi và đầy hứng khởi.
Hùng tiến gần, ánh mắt chạm vào cơ thể Minh, rồi chầm chậm đặt tay lên bắp tay cậu, bóp nhẹ với lực vừa đủ để đánh thức mọi tế bào thần kinh dưới da. Minh cảm nhận một dòng điện chạy từ tay qua tim, lan tỏa khắp người, khiến người run lên từng đợt sóng.
Không cần nhiều lời, Hùng từ từ cúi xuống, đưa môi hôn nhẹ lên cổ Minh, rồi làn môi nóng bỏng dần hạ thấp xuống, đuổi theo từng thớ da, để lại vết đỏ ửng cuốn hút. Minh khẽ rên, hơi thở đứt quãng bắt đầu hòa vào tiếng thở gấp của người khách.
Làn môi Hùng chạm vào cây hàng cứng ngắc của Minh, nhẹ nhàng mơn trớn, như một nhạc trưởng điều khiển nhịp điệu đầy mê hoặc. Tiếng chóp-chép phát ra đều đều, đôi môi mút mát, tay Hùng không ngừng vuốt ve, nâng niu thân thể cường tráng mà như muốn khắc sâu dấu ấn không thể phai.
Minh nghiêng đầu, mắt nhắm nghiền, những đợt sóng khoái cảm tràn về. Đôi tay anh lồng vào tóc Hùng, kéo anh lại gần hơn, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh tràn đầy trong từng cử động. Tiếng ọc ọc hòa quyện vào tiếng thở nặng nề, tạo thành bản hòa ca khêu gợi dưới ánh đèn vàng mờ nhạt.
Khi môi Hùng lùi ra, cây hàng vẫn còn ướt đẫm, anh chậm rãi xoay người Minh sang hông, hạ thấp ánh mắt xuống khu vực nhạy cảm. Một tay anh luồn vào sau lưng Minh, đẩy cậu hơi ngả về phía trước, để lộ lỗ nhỏ đỏ au, ướt át đầy mời gọi.
Tiếng phạch vang lên khi cây hàng Hùng chạm vào lỗ nhỏ, khẽ đẩy vào, rồi lại rút ra nhẹ nhàng. Minh rên lên, tiếng a, á thoát ra từ cổ họng đầy nghẹn ngào, hòa cùng tiếng bạch bạch của những chuyển động thâm nhập dần dần.
Hùng không vội, từng đợt sóng rung động lặng lẽ dâng lên khi cây hàng từ từ di chuyển bên trong, vuốt ve từng thớ thịt mẫn cảm. Minh co người lại, cảm nhận từng đợt rung từ sâu bên trong truyền ra ngoài da, sự kết nối không lời nhưng cháy bỏng từng giây từng phút.
Không gian như ngừng lại, chỉ còn hơi thở nóng hổi, tiếng rên thấp thoáng, tiếng bạch bạch nhịp nhàng cùng sự hòa quyện của hai thân thể dưới ánh đèn vàng.
Đêm ấy, Minh quên hết mỏi mệt của ngày lao động, quên đi những đêm lạnh lẽo một mình, chỉ còn lại hơi ấm và tiếng gọi rạo rực của người đàn ông lạ từ làng bên, tạo nên một bản nhạc khát khao không hồi kết.
Hùng đứng sau, tay siết chặt lấy eo Minh, hơi thở nóng hổi phả lên gáy làm da thịt cậu run lên từng đợt sóng khát khao. Cậu cúi gập người, hơi thở nặng nề dồn dập, cảm nhận rõ từng ngón tay vững chắc lần mò, luồn sâu vào khe hở nóng ẩm, vuốt ve khe hậu môn đã ướt đẫm sự chờ đợi. Cây hàng Hùng bắt đầu lia nhẹ nhàng trước cửa lỗ nhỏ, tiếng phạch vang lên ngắn gọn như một khúc nhạc mở đầu cho cuộc hành trình thân thể.
Minh rên khẽ, tiếng a… ưm ưm… nghẹn ngào hòa cùng tiếng phạch ấy làm không gian trở nên đặc quánh mùi khát vọng. Hùng đẩy cây hàng chậm rãi, đầu cắm sâu vào bên trong khe thịt co giãn, tiếng bạch bạch vang lên nhịp nhàng cùng chuyển động từng đợt, mềm mại mà chắc chắn. Minh cảm nhận từng thớ thịt siết chặt, ôm trọn lấy cây hàng nóng bỏng, đan xen giữa đau nhức và khoái lạc chồng chất dần lên.
Đôi tay Hùng không buông rời eo Minh, một tay ôm chặt vai, một tay mân mê ngực cường tráng, vuốt ve từng múi thịt căng mọng đầy sức sống. Tiếng rên rỉ của Minh ngày một rõ hơn, á… á… ơ ơ hơ… vỡ òa từng đợt sóng khoái cảm tràn ngập mọi giác quan. Môi Hùng rúc vào gáy, mút, liếm, tạo thành những vết hôn đỏ au nóng rẫy, khiến Minh ngả đầu về phía trước, cổ giãn ra, phơi bày trọn vẹn cho cơn cám dỗ.
Cây hàng di chuyển mạnh hơn, tiếng phạch vang lên mỗi lần đẩy vào sâu, tiếng bạch bạch kéo dài theo nhịp rút ra đẩy vào, như một bản nhạc trầm bổng đầy mê hoặc. Minh nắm chặt ga trải giường, thân mình run lên theo từng nhịp thâm nhập, mắt nhắm nghiền, tâm trí quên hết mọi thứ ngoài cảm giác nóng rực đang tràn đầy từng thớ thịt.
Hùng thì thầm vào tai Minh, giọng nồng nàn: “Thần… đừng rời bỏ ta…” Kèm theo đó là những đợt đẩy mạnh, khiến tiếng phạch bạch hòa vào tiếng rên rỉ, cùng sự dâng trào không thể kìm nén. Minh đáp lại bằng những tiếng ưm ưm, a… a… nghẹn ngào đến nghẹt thở, từng đợt sóng khoái lạc đẩy cơ thể cậu lên cao trào. Cây hàng bên trong di chuyển bạch bạch, mỗi cú đẩy như xé toạc mọi rào cản, khơi gợi từng vùng cảm xúc sâu thẳm.
Đỉnh điểm, Minh quắp chặt lấy vai Hùng, âm thanh rên rỉ như vỡ òa: “Á… ưm… ơ ơ hơ…” cùng tiếng phạch mạnh mẽ, cây hàng xuyên sâu tận cùng, sự kết nối giữa hai người như hòa tan mọi khoảng cách, đốt cháy cả không gian quanh họ. Mồ hôi tuôn tràn, thân hình run rẩy không ngừng trong cơn cực khoái kéo dài, kéo theo từng hơi thở dồn dập, khô nóng.
Khi cây hàng rút ra, tiếng phạch cuối cùng vang lên đầy quyền lực, Hùng ôm Minh vào lòng, vỗ về, hơi thở đều hơn, tâm hồn như vừa được giải thoát khỏi mọi nỗi niềm. Minh thở dốc, mắt mở hé nhìn người bên cạnh, ánh mắt tràn ngập sự thỏa mãn và niềm tin mỏng manh vào những phút giây ngắn ngủi nhưng quý giá này.