Cả làng ai cũng biết nhà bá hộ Trần là giàu nhất vùng. Ruộng đồng nối nhau tới tận bìa rừng, trâu bò cả chục con, nhà gạch mái đỏ bề thế. Ông bá có ba người con trai, mà con cả là Trần Huy – ba mươi lăm tuổi, cao to, rắn chắc như lực điền, nhưng lại học hành đàng hoàng, tính tình trầm ổn, chỉ một điều: mãi chưa chịu lấy vợ. Nhiều người xì xầm bảo do anh Huy kén quá, người lại nói nhỏ rằng trai tân ấy… chỉ thích nhìn trai khác cởi trần gánh lúa. Cũng không ai dám hỏi thẳng, vì anh Huy vừa đẹp trai vừa quyền lực, có thể một lời đuổi kẻ ăn mày đi cũng không ai dám hé miệng.
Hôm đó, Khải Minh đang giúp phơi lúa ngoài sân hợp tác thì có người nhà ông bá tới gọi. Anh đi bộ lên nhà lớn, tim hơi đập nhanh. Không phải vì sợ, mà vì ánh mắt của Huy từ lâu đã nhìn anh nhiều lần – không giống người khác, cái nhìn ấy sâu và nặng, như xuyên vào tận người. Trên thềm đá xanh, Huy đứng sẵn, tay khoanh trước ngực, áo sơ mi nâu ôm sát làm nổi từng múi ngực. Khi Minh bước vào sân, Huy không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ rồi quay người đi thẳng vào gian nhà sau. Anh theo vào, cửa khép lại. Trong không gian mát rượi, tiếng quạt trần quay chậm, cái nhìn của Huy đột nhiên trở nên dữ dội.
“Tao không gọi mày tới để gánh lúa,” Huy nói, giọng trầm và khàn, “mày biết rõ lý do.” Dứt lời, anh kéo Khải Minh lại, đẩy sát vào cột gỗ. Minh chưa kịp phản ứng, môi Huy đã áp xuống cổ anh, cắn nhẹ. Tay luồn vào áo kéo vạt lên cao, vạch phăng cả thắt lưng.
“Cơ thể mày… đúng như tao tưởng,” Huy gằn giọng, tay vuốt lên từng múi bụng, rồi bóp nhẹ lấy mông Minh, ngón tay trượt dọc khe sâu. Minh hít nhẹ một hơi, cơ thể không phản kháng, mà bắt đầu nóng lên.
Cây hàng của Minh đã bắt đầu cứng dần khi bị tay kia nắm lấy, vuốt lên rồi bóp nhẹ. Huy trượt xuống, quỳ giữa hai chân Minh, thè lưỡi liếm nhẹ dọc thân cây hàng, mắt vẫn không rời gương mặt anh. Từng cú mút của Huy mạnh và ướt, đầu lưỡi xoáy quanh đầu khấc làm Minh rên khẽ. Tiếng mút “chụt” vang trong gian nhà im ắng. Minh ngửa đầu, tay nắm lấy tóc Huy, hông bắt đầu nhấp nhẹ theo từng đợt mút.
Một lúc sau, Huy đứng dậy, đẩy Minh xuống chiếc phản gỗ lớn ở góc nhà. Anh tự trút quần, để lộ cái lỗ nhỏ giữa hai bờ mông nở nang, hồng hào và đã ướt nhẹ. “Trả bài cho tử tế… đừng nhẹ tay với tao,” Huy nói, rồi xoay người ngồi lên đùi Minh, tay cầm cây hàng điều chỉnh vị trí.
Minh rướn người, để đầu cây hàng dí sát mép lỗ nhỏ, ấn nhẹ rồi trượt ra, chọc chọc trêu chọc. Lỗ nhỏ co lại, mở ra theo từng nhịp. Huy rên khẽ, rồi tự hạ mông xuống, đầu cây hàng xuyên vào từ từ. Minh giữ hông anh lại, vừa ấn vừa rướn, nhấn sâu thêm chút nữa. Lỗ nhỏ căng ra, nuốt dần chiều dài cây hàng, đến khi Huy ngồi trọn lên, ngực phập phồng.
Minh bắt đầu nhấp hông, tay bấu lấy eo anh cả, nhấn từng cú đều. Huy cong lưng, môi há ra, rên nhẹ theo từng cú thúc. “Bạch… bạch… bạch…” tiếng da thịt va nhau vang vọng giữa những nhịp dập sâu, đều, chắc. Huy bắt đầu tự nhấp theo, vòng eo chuyển động nhịp nhàng, cây hàng trượt ra vào trong lỗ nhỏ chặt chẽ, trơn mướt.
Minh đổi tư thế, đẩy Huy nằm xuống phản, nâng chân lên vai, rồi cầm cứng lấy hông anh, dập mạnh hơn. Lỗ nhỏ giờ đây nuốt trọn cây hàng, co bóp từng đợt như hút lấy. Mỗi cú thúc giờ không còn dịu nữa, mà nặng lực, sâu đến tận đáy, khiến Huy rên dài không kiểm soát. “Sâu quá… a… đừng dừng lại… mạnh thêm…”
Minh tăng tốc, cơ thể ướt mồ hôi, bắp tay nổi gân, cú thúc dồn dập, “phập phập phập” vang rền. Giường rung nhẹ. Cây hàng ra vào không ngừng, thân dưới anh cả co giật theo từng nhịp, nước mắt rỉ ra vì khoái cảm quá ngưỡng. Minh cúi xuống, cắn nhẹ lên cổ Huy, rồi gầm nhẹ khi cảm thấy cao trào kéo tới. Anh siết hông, dập sâu lần cuối, đâm hết thân cây vào tận trong. Huy cong người, miệng rên dài, toàn thân co thắt. Dưới bụng anh, dòng nóng trào ra, đầm đìa cả da thịt.
Cả hai nằm yên, thở gấp. Mồ hôi nhỏ xuống ngực Huy, lấp lánh như vừa đi qua một cơn sốt lửa. Minh vẫn nằm sát người anh cả, cây hàng bên trong chưa rút ra, vẫn còn giật nhẹ từng nhịp như chưa buông tha.
“Ngày mai lại tới,” Huy thở ra, mắt nhắm hờ, “nhà tao còn nhiều việc… mày chưa trả bài đủ đâu.”