Tùng ngồi tựa lưng vào thành giường, điếu thuốc lập lòe trên môi, ánh mắt sắc lạnh dán chặt lên tấm lưng trần của Khải Minh. Bóng đèn vàng nhạt soi lên từng thớ cơ cuồn cuộn, mồ hôi lấm tấm ướt dọc sống lưng rộng khiến thân thể Minh như vừa bước ra từ giấc mộng hoang. Dưới lớp da rám nắng, từng sợi gân nổi bật lên như đang gồng mình chống chọi cơn cuồng nhiệt chưa kịp lắng xuống từ đêm trước.
Tùng dụi điếu thuốc, nhổm người tới sau lưng Minh, bàn tay to lớn đặt trọn lên vòng eo vững chãi. Hắn không nói, chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên sống lưng ấy, để lại vệt lưỡi ẩm nóng trườn dài từ gáy xuống tận hông. Minh khẽ rùng mình, nhưng không quay đầu, chỉ nghiêng người một chút như mời gọi.
“Không mệt à?” – Tùng hỏi khẽ, tay vẫn vuốt dọc bụng dưới của Minh, nơi cơ bụng săn chắc co nhẹ mỗi lần ngón tay trượt qua.
“Mệt cũng phải tiếp… Anh trả tiền rồi.” – Minh đáp giọng trầm, thở ra nặng nhọc, nhưng rõ ràng trong ánh mắt ấy không hề có vẻ từ chối.
Tùng bật cười khẽ, không đợi thêm, hắn đẩy nhẹ vai Minh khiến thân thể to lớn kia đổ nghiêng ra giường. Cặp mông căng tròn lộ ra dưới ánh đèn, bóng mượt mồ hôi. Tùng liếm môi, cởi áo quăng xuống sàn, bàn tay bóp chặt lấy hai bờ mông dày chắc, miết nhẹ rồi tách ra, để lộ lỗ nhỏ hồng hào đã hé mở sau nhiều đợt “trả bài”.
Hơi nóng từ miệng hắn phả lên khe mông ẩm mồ hôi, rồi đầu lưỡi vạch dọc, đảo một vòng quanh mép. Minh rít khẽ qua kẽ răng, hai tay bấu chặt ga giường.
Tùng không vội. Hắn úp mặt xuống, môi lưỡi trườn vào như con thú đói tìm đến ổ mật. Chóp chép, ọc ọc… tiếng ngậm mút vọng ra ướt át, từng nhịp lưỡi len lỏi càng khiến lỗ nhỏ nảy nhẹ lên mỗi lần Tùng hút vào. Cơ thể Minh giật nhẹ, bụng dưới phập phồng, miệng bật rên: “Ưm… hơ… á…”
Tùng cười khẽ, miệng vẫn miết chặt, càng mút sâu hơn. Lưỡi hắn móc vào, thè dài ấn liên tục vào mép thịt đang co bóp. Minh cong người lên như bị điện giật, lỗ nhỏ khẽ khàng mở ra, co rút nuốt lấy từng đợt lưỡi nóng.
“Được chưa…” – Tùng nhổm dậy, cây hàng của hắn đã cứng đến mức gân máu nổi rõ, đỏ hồng đầu, rỉ từng giọt nhờn bóng.
Minh không đáp, chỉ trườn ra, nằm sấp, hông nâng lên, mông nẩy nhẹ, như một sự đầu hàng đầy thỏa thuận.
Tùng túm lấy eo Minh, đầu cây hàng chạm mép lỗ nhỏ – phạch – chỉ một cú đẩy, hắn đã lút gần nửa thân. Minh gằn cổ, vai run, miệng bật thành tiếng: “Á… hơ…!”
Tùng dừng lại nửa giây, rồi dồn lực – phạch phạch – cây hàng đâm sâu thêm, xuyên vào từng lớp cơ trơn nóng rát. Lỗ nhỏ co bóp mạnh bạo, siết chặt lấy thân cứng, khiến Tùng phải cắn răng.
“Chặt… như cái đêm đầu tiên…” – hắn gầm khẽ, rồi bắt đầu chuyển động.
Bạch bạch bạch bạch…! Âm thanh ướt át vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, hòa cùng tiếng thở gấp, tiếng rên rỉ đầy mê đắm. Mỗi cú thúc của Tùng đều dứt khoát, có lực, khiến thân hình cường tráng dưới hắn nảy lên từng nhịp. Mồ hôi tuôn như tắm, nhỏ lách tách xuống lưng Minh, hòa vào lớp da bóng nhẫy mặn mòi.
“Ưm… a… a… chậm lại chút…” – Minh rên rỉ, giọng khàn khàn.
Tùng không dừng, ngược lại càng nhấn sâu hơn, tay siết lấy bờ hông dày, kéo lại mỗi lần cây hàng rút ra. “Muộn rồi… đêm nay không tha đâu…”
Phạch! – Một cú nhồi bất ngờ sâu đến tận gốc, khiến Minh phải gập người, mặt cọ xuống ga giường, tiếng rên nghẹn lại thành “Ơ… hơ… a a a…”
Bạch bạch bạch… – Tiếng động ngày một gấp gáp, thân thể va chạm cuồng loạn như hai con thú phối giống. Lỗ nhỏ không ngừng nuốt lấy, siết chặt từng inch nóng bỏng của Tùng, dịch trắng nhờn đã bắt đầu trào quanh thân cứng, trơn trượt ướt át.
Tùng gầm khẽ, kéo Minh ngồi dậy, ép lưng anh dựa vào ngực mình, cây hàng vẫn không rút ra. Tư thế thay đổi khiến điểm chạm sâu hơn, đầu nấm cọ sát chạm thẳng vào lớp cơ bên trong, mỗi cú thúc như đâm trúng tim Minh.
“A… á… đừng… sâu quá…” – Minh gào khẽ, miệng há, mồ hôi nhễ nhại, tay bấu chặt đùi mình để giữ thăng bằng.
Tùng thì thầm bên tai: “Cứ rên đi, càng rên anh càng hứng…”
Hắn bắt đầu tăng tốc. Phạch phạch phạch phạch!, bạch bạch bạch…! Tiếng thịt va thịt, tiếng chất nhờn quện chặt tạo nên dàn hòa âm thô bạo và hoang dại. Minh giờ đã không còn kiểm soát nổi tiếng rên, cổ họng bật ra từng nhịp: “Ưm… a… á… á… hơ…”
Tùng nghiến răng, kéo Minh nằm xuống, đè hẳn lên lưng anh, tiếp tục thúc tới như muốn cày nát lỗ nhỏ. Dưới hắn, cơ thể Minh run lên từng đợt, tay chân căng cứng, bắp mông siết chặt như muốn giữ lấy cây hàng tận gốc.
Một cú nhồi cuối cùng thật mạnh – phạch! – Tùng gằn lên: “Ra… đây…”
Từng dòng tinh trắng nóng hổi phun sâu vào trong lỗ nhỏ, khiến Minh khẽ cong người, miệng rên: “A… hơ… a…”
Cả hai nằm đè lên nhau, thở dốc. Cây hàng của Tùng vẫn còn bên trong, chậm rãi co giật, từng nhịp nóng trào ra hòa vào lớp dịch nhờn.
Một lát sau, Tùng mới chậm rãi rút ra – bạch – chất trắng chảy thành dòng theo mép lỗ nhỏ, nhỏ tí tách xuống ga giường. Minh thở hắt, mắt nhắm nghiền, cơ thể mềm nhũn ra như bã mía.
Tùng cúi xuống hôn lên gáy anh: “Mai… khỏi về.”
Minh không đáp, chỉ khẽ gật, giọng khàn đục: “Vẫn còn đêm mà…”