Hai hôm sau, trời chưa tối hẳn thì Tùng đã tới chỗ làm thuê của Minh, dựa vai vào hàng rào, ánh mắt kín lửa như sắt nung. Gã không nói nhiều, chỉ ném cho Minh một cái liếc: “Tối nay, nhà tao.”
Không đợi Minh trả lời, Tùng quay lưng bỏ đi, cái bóng cao lớn khuất dần sau rặng tre. Minh đứng bất động, trán rịn mồ hôi. Anh biết rõ ánh mắt ấy nghĩa là gì – tối nay, không còn chia sẻ như đêm trước. Tối nay, chỉ có mình gã.
Nhà Tùng nằm tách biệt, lợp ngói cũ, bên trong sạch sẽ nhưng cứng cáp như tính cách của chủ nhân. Cửa vừa khép, Minh đã bị đẩy sát vào tường, gương mặt rám nắng của Tùng dí sát, hơi thở nặng trịch tỏa xuống má.
“Cởi đồ ra.” Tùng nói như mệnh lệnh.
Minh chưa kịp nhúc nhích thì áo đã bị kéo phắt qua đầu. Gã thô bạo, dứt khoát – nhưng ánh mắt thì lại nhìn từng phần da thịt lộ ra như thể đang ngấu nghiến. Tay lướt từ ngực Minh xuống bụng dưới, dừng lại ở mép quần.
“Lần trước không được cảm hết… tối nay tao chơi cho đã.”
Minh chưa kịp phản ứng, quần đã bị tụt xuống gót chân, bàn tay thô ráp của Tùng chộp lấy mông anh, bóp mạnh rồi tách ra. “Cái lỗ nhỏ này… mới thấy là muốn cắm ngay.”
Tùng hạ người, úp mặt vào khe mông, rít mạnh rồi liếm từ dưới lên.
“Chụt… chụt… chóp chép… chóp… ọc…”
Lưỡi gã dài và dày, xoắn chặt quanh hậu huyệt, rồi thọc vào sâu bất ngờ khiến Minh bật lên một tiếng:
“Hơ… ưm… nóng… đừng… a…”
Gã không dừng. Tay giữ chặt mông Minh, vừa liếm vừa thở mạnh, khiến từng đợt hơi nóng rải đều lên da thịt. Lỗ nhỏ co giật nhẹ, bóng nước, bắt đầu hé mở, ướt sũng. Minh thở gấp, hai chân run nhẹ, đầu lắc sang bên vì không chịu nổi thứ cảm giác nóng bỏng đang lan dần khắp bụng dưới.
Rồi Tùng đứng dậy, kéo Minh lại gần bàn gỗ giữa phòng, ép anh nằm sấp lên đó, mông vểnh hẳn lên. Gã không cần chuẩn bị, chỉ nhổ nước miếng một cái rồi phạch – cây hàng thô to đâm sâu vào lỗ nhỏ còn đang dính nước lưỡi.
“Á… hơ… a… sâu quá… từ từ…”
Bạch bạch… bạch bạch… phạch…
Tùng gầm lên như thú đực, hai tay giữ hông Minh, nhịp đẩy không hề nhân nhượng. Mỗi cú giật đều nện sâu hết cỡ, đến tận cùng bên trong. Minh phải gồng cả tay để không bị đẩy trượt khỏi mặt bàn. Mồ hôi nhỏ từng giọt dọc sống lưng.
“Chặt… như bóp lấy tao vậy…” – Tùng rít lên, dập liên tiếp.
Minh rên từng tiếng ngắt quãng, miệng mở, mắt mờ nước:
“Hơ… á… ưm… nhanh quá… sâu nữa… đừng dừng…”
Gã đổi thế – kéo Minh ngồi ngược lên đùi mình, hai tay ôm chặt eo, vừa nhấn mông anh xuống vừa giật hông từ dưới lên.
Phạch… bạch bạch… bạch…
“Cắm hết vô cho tao! Mông mày ngon quá…” – Tùng gầm, hai tay đập bồm bộp lên da mông ửng đỏ, khiến từng cú nhấp lại thêm nảy.
Cây hàng trượt ra, rồi phạch, cắm lại – lúc nhanh, lúc chậm, như trêu đùa cảm giác Minh. Lỗ nhỏ co rút từng nhịp, quấn lấy như miệng đói cồn cào.
Tùng rút ra rồi đẩy Minh quỳ gối lên sàn, ép đầu anh sát xuống, mông ngẩng lên cao, rồi từ phía sau đâm thẳng vào.
“Á… trúng… chỗ đó… hơ… a… nữa… đừng dừng…”
Cây hàng đâm trúng điểm sâu trong khiến Minh co thắt từng cơn. Mỗi cú dập của Tùng là một luồng điện chạy dọc sống lưng anh.
Bạch bạch… bạch bạch… phạch… bạch…
Tùng gầm gừ, cả người dính chặt vào lưng Minh, tay bóp chặt ngực anh, cắn vào vai: “Sướng… lỗ mày là trời sinh để cho người ta đụ…”
Minh rên khàn khàn, mắt nhòe: “Ưm… của anh… là của anh hết…”
Tùng gầm lên, dập dữ dội hơn – rồi phập – cây hàng cắm sâu tận gốc, gã gồng cứng, từng đợt dịch nóng bắn thẳng vào trong.
“Ư… a… hơ… nóng… ra… trong luôn rồi…” – Minh thều thào, cảm giác dòng tinh tràn đầy bên trong khiến anh co rút mạnh.
Gã rút ra, lỗ nhỏ đỏ lừ, nước nhầy trào ra theo dòng, ướt đẫm đùi trong. Nhưng chưa dừng lại – Tùng ôm Minh lên giường, bắt anh cưỡi ngược rồi đút vào lần hai, dù lỗ đã mềm rũ và đau nhói.
Bạch bạch… phạch… phạch…
Gã dập thêm một lượt, đến khi Minh chỉ còn rên trong nghẹn ngào:
“A… ư… xin… xin dừng… đủ rồi… em chịu không nổi…”
Tùng rốt cuộc cũng rút ra, kéo Minh nằm sấp lên ngực, thì thầm: “Từ nay, cứ đến với tao. Mỗi lần đều như vậy – no nê, đã, đầy…”
Minh thở dốc, không nói nổi, nhưng trong ngực lại thấy lạ kỳ – giữa nhức mỏi, trống rỗng và run rẩy, lại dâng lên một cảm giác… được giữ lấy.