Đêm thứ ba, căn nhà vẫn sáng đèn dù đã quá nửa khuya. Khải Minh bước vào, cơ thể mỏi rã sau một ngày vác đá tận bãi rừng, vai anh đỏ lừ, mồ hôi dính từng vệt muối khô trên da. Nhưng thứ mệt mỏi ấy không ngăn nổi lửa rạo rực trong mắt Hào khi gã nhìn thấy người trai bước vào với bộ đồ ẩm mùi đất cát, lưng áo bám bùn, mông nổi rõ đường cong vạm vỡ dưới lớp vải mỏng.
“Không cần tắm,” Hào nói, giọng trầm như ra lệnh. “Tao muốn mùi này.”
Minh cởi áo, quần rơi xuống sàn, lộ ra thân thể rám nắng, những vệt mồ hôi còn rịn bên bẹn và rãnh mông. Hào tiến lại, hít sâu ngay bụng dưới anh, rồi chống tay đẩy Minh ngã ngửa lên giường. Gã đè lên, không hôn, không đụng gì khác ngoài việc tách mạnh hai chân Minh ra và úp mặt vào lỗ nhỏ ướt mồ hôi.
Lưỡi gã liếm không thương tiếc—miết từ đầu khe đến tận lỗ, day tròn, thọc sâu, vừa liếm vừa rên khẽ khiến từng rung động nóng ẩm truyền vào tận trong ruột Minh. Anh cắn răng, đầu ngửa ra sau, tiếng thở dồn dập. “Ưm… đừng… nó nhột… hơ… đừng…”
Gã càng liếm sâu hơn, liếm… mút… thọc, nước miếng hòa mồ hôi làm lỗ nhỏ càng trơn, càng há mở đón nhận. Gã thở, rồi nhổ nước bọt, dùng hai ngón tay chà chà lên mép lỗ trước khi chống người lên, kéo chiếc quần xuống để cây hàng bật ra—to, nóng, và đang rỉ dịch đầu.
“Trả bài nào.”
Phạch.
“A—hơ—!” Minh bật lên một tiếng nghẹn cứng khi cây hàng của Hào thọc vào mạnh mẽ, lần này không cần dạo đầu, không chậm rãi. Gã tống vào một hơi sâu đến tận gốc, khiến bụng Minh như bị chọc thủng. Lỗ nhỏ co lại, ôm trọn thân trụ đang nóng rực.
Bạch bạch… bạch bạch…
Mỗi cú đẩy là một trận động dữ dội, toàn thân Minh bị đập xuống nệm, hai chân vắt cao qua vai Hào. Mông anh đỏ ửng, lỗ nhỏ bám riết lấy cây hàng như không muốn nhả. Gã cúi sát mặt Minh, răng nghiến vào cổ, tay đỡ mông anh rồi dập theo chiều chéo xuống phạch… phạch… bạch bạch…
Minh rên như mê sảng: “A… chậm thôi… nó… sắp rách… a… hơ…”
Gã không buông tha, kéo chân Minh lên cao hơn, rồi chồm tới khiến cây hàng đi vào sâu đến tận cùng. Minh co quắp bụng dưới, cảm giác nóng ran từ lỗ lan lên từng thớ thịt. “Cứng… to quá… a… hơ… sâu quá…”
Gã ghì lấy eo Minh, tăng nhịp. Cây hàng ra vào như khoan thẳng vào lõi ruột, từng tiếng bạch bạch… bạch bạch dội vang trong căn phòng đầy mùi cơ thể, mùi dục vọng và đàn ông. Mồ hôi nhỏ xuống từ cằm Hào, rơi lộp bộp lên ngực Minh đang căng cứng.
“Cái lỗ nhỏ này biết ngoan rồi đấy,” gã gằn, “ôm hàng chặt vãi.”
Rồi bất ngờ, gã kéo Minh ngồi dậy, giữ nguyên cây hàng trong lỗ, rồi xoay anh lại, bắt quỳ gối bò trên giường. Gã quỳ sau lưng, tát nhẹ vào mông trái: chát. Lỗ nhỏ hé mở, đỏ hỏn, rịn dịch. Gã nhét vào lại phạch, rồi bắt đầu dập từ phía sau.
Phạch… bạch bạch… bạch bạch bạch…
Minh rên dài: “Ưm… ưm… nữa… đừng ngừng… đánh vào nữa đi… hơ…”
Gã vỗ mông Minh, rồi kéo tay anh về sau, buộc phải chống bằng một tay, để người chùng xuống. Cây hàng trượt ra vào như có ý thức, rút gần hết rồi phạch lại cắm sâu, khiến ruột Minh co bóp từng đợt. Gã cúi xuống, cắn lấy bả vai Minh, ngón tay day đầu vú.
“Ra ngoài không dám rên đúng không? Ở đây thì rên đi, để tao biết lỗ này thèm thế nào.”
Minh gật, nước mắt rịn ra vì sướng. “A… thèm… em thèm… hơ… đừng rút ra…”
Gã kéo Minh nằm nghiêng, luồn một chân anh qua hông mình, rồi xiết eo lại. Cây hàng thọc nghiêng, móc sâu. Minh giật từng đợt. “Ưm… trúng… trúng chỗ đó… hơ… chỗ đó… nữa đi…”
Bạch bạch… phạch… phạch… bạch bạch…
Gã dập không ngừng, dịch ướt cả đùi, ướt cả gốc cây hàng. Mỗi cú dập là một đợt khoái lạc trào lên óc Minh, khiến tay chân anh run bần bật. Miệng hé, đầu lưỡi thè ra, môi chảy nước miếng, mắt nhắm tịt. “Ưm… hơ… nữa… em chịu không nổi…”
“Há miệng.”
Minh mở miệng, gã rút cây hàng ra khỏi lỗ nhỏ, dính đầy dịch và nóng ran, rồi nhét thẳng vào miệng anh. “Chóp chép… ọc ọc… chóp chép…” Tiếng ngậm ướt át vang lên khi lưỡi Minh liếm dọc theo thân hàng, rồi nuốt từng tấc như nuốt lấy hơi thở.
“Nuốt đi… a… sắp…” Gã rên dài, rồi ực— bắn ra từng đợt nóng hổi trong họng Minh, tràn cả lên đầu lưỡi. Anh ngậm chặt, nuốt hết, rồi mút thêm vài cái khi gã vẫn còn thở dốc. Gã rút ra, thở hổn hển, rồi kéo Minh lại ôm sát vào lòng.
Cả hai nằm dính nhau, mồ hôi, dịch, và hơi nóng bám khắp da. Hào vuốt lưng Minh, rồi khẽ thì thầm: “Mai mày khỏi đi làm, tao trả gấp đôi. Ở lại đây… ngủ với tao cả ngày.”
Lần đầu tiên, Minh không trả lời.
Nhưng anh không gạt tay gã ra.