Hôm đó trời âm u, mây xám vắt ngang lưng núi, gió thổi nhè nhẹ mang theo mùi ẩm của rơm khô và bùn đất. Khải Minh vừa xong việc chẻ củi cho nhà ông Năm đầu làng, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, bắp tay nổi gân cuồn cuộn dưới lớp da rám nắng. Anh khom người dọn dẹp, chưa kịp nghỉ thì một tiếng xe máy trầm đục dừng lại sau lưng. Một người đàn ông lạ bước xuống.
Gã cao lớn, chắc ngót bốn mươi, nước da ngăm, cặp mắt sâu thẳm và bờ môi luôn hơi nhếch cười. Gã mặc áo sơ mi nâu xắn tay, quần kaki dính bùn, ngực nở và vai rộng như một người quen lao động nặng. Gã tự giới thiệu tên Hào, “người quen của ông Năm, mới xuống đây làm thầu đường,” rồi lẳng lặng rút trong túi ra vài tờ tiền đã nhàu, dúi vào tay Minh mà không giải thích gì thêm. Ánh mắt gã lướt qua người Minh không chớp, như thể đang chọn thịt trong chợ. Minh hiểu ngay. Một lời mời không cần nói rõ.
Đêm ấy, Minh theo Hào về căn nhà trọ gã thuê ở cuối làng. Gác gỗ cũ kỹ, tối om, chỉ có ánh đèn dầu leo lét hắt lên thân thể trần trụi của Hào khi hắn cởi áo ra trước. Bụng rắn chắc, ngực rộng và nhiều lông, cổ tay rắn như sắt, bàn tay lớn đặt lên vai Minh rồi trượt dần xuống sống lưng. Minh ngoan ngoãn, không nói gì, chỉ nhìn hắn một chút trước khi cúi xuống.
Bàn tay Minh lướt chậm qua đùi hắn, hơi thở gã phập phồng, cây hàng đã căng cứng đập nhẹ vào bụng dưới. Minh mở môi, hạ đầu xuống ngậm lấy đầu khấc đỏ hồng, lưỡi lướt vòng quanh, rồi bắt đầu nhịp nhàng mút vào từng chút một. Chóp chép… ọc ọc… chóp chép… Hào siết tay lên gáy Minh, tiếng rên khe khẽ vọng ra từ cổ họng gã. “Ưm… ưm… giỏi quá… a…” Minh không dừng lại, cằm chuyển động, lưỡi day vòng, rồi há miệng nuốt sâu hơn nữa, cây hàng dài bị hút vào trong miệng anh ướt đẫm nước bọt, từng nhịp dập đầy tiếng ọc ọc… chóp chép… chóp chép…
Hào bắt đầu đẩy nhẹ hông, Minh để yên, gồng họng chịu đựng từng cú thúc sâu hơn, lưỡi ép sát thân trụ, tay luồn ra sau ôm lấy mông hắn kéo về phía mình. Tiếng rên xen kẽ giữa tiếng dập ọc ọc… chóp chép… ưm… á… a… rồi gã bật ra khỏi miệng Minh, vội túm lấy eo anh kéo đứng dậy, lật người anh úp vào thành giường. Hơi thở gấp, Hào cúi xuống liếm một đường từ gáy Minh xuống tận khe mông, tay hắn tách hai bên ra, mắt nhìn chằm chằm vào lỗ nhỏ đang khẽ co giật.
“Đẹp thật đấy,” hắn khàn giọng, rồi nhổ nước miếng, trét lên đầu khấc đang nóng hừng hực, ấn nhẹ vào mép thịt đang mấp máy.
Phạch.
Minh nắm lấy mép giường, lưng gồng lên, miệng khẽ bật: “Á… a… ơ hơ…” Cây hàng lút vào trong, một phần ba rồi một nửa, từng nhịp lún vào, tường thịt bên trong khép chặt, quấn lấy thân gậy nóng hổi ấy, khiến hắn phải gằn lên: “Chặt thật… a… mút cứng cả con hàng tao rồi…”
Bạch… bạch… bạch…
Hào bắt đầu dập mạnh hơn, từng cú đẩy vào như muốn khoét sâu hơn nữa, lỗ nhỏ của Minh co bóp liên hồi, phát ra âm thanh nhầy nhụa bạch bạch… bạch bạch… cùng với tiếng va chạm rắn chắc giữa da thịt và mông đầy cơ. Mỗi cú dập làm cả giường gỗ kẽo kẹt, Minh thở gấp, người run lên từng hồi, lưng cong như muốn nghênh tiếp trọn vẹn cây hàng ấy. Hào cúi sát tai Minh, rít lên: “Cái lỗ này sinh ra là để đón hàng tao đấy, biết không?”
Minh chỉ biết rên: “Ưm… ơ… hơ… mạnh nữa… a… sâu nữa đi…” Hào siết hông anh, đổi nhịp, dập liên hoàn từng loạt mạnh và sâu, mỗi cú thúc là một tiếng phạch… bạch bạch… phạch… bạch bạch… Minh run lên từng đợt, tay bấu lấy thành giường, mồ hôi túa đầy trán, lưng, cả cặp mông cứng của anh cũng đỏ ửng vì bị đập liên tục. Cảm giác trướng căng, nóng rát, rồi ngứa ran từ bên trong bụng dưới khiến Minh như phát điên.
Hào rút ra, trở mình kéo Minh nằm ngửa, nâng chân anh lên cao, cây hàng vẫn còn ướt đẫm, lại trườn vào. Phạch. Minh bật lên: “Á… a… a… sâu quá…” Nhưng hắn không dừng, ép sát bụng, dập liên hồi từ trên xuống, hai chân Minh bị giữ chặt, không thể khép lại, chỉ biết nằm đó chịu trận.
Bạch bạch… bạch bạch… bạch bạch…
Tiếng va chạm không ngừng, mỗi lần thân dưới Hào chạm đáy là một tiếng rên thoát ra từ môi Minh, ướt át, nghẹn ngào, khoái cảm dâng lên từng đợt như sóng. Bụng dưới Minh co thắt dữ dội, ngón chân cong lại, cổ họng bật lên từng tiếng ưm… ưm… a… á… ơ ơ hơ… Cây hàng của Hào vừa dày vừa dài, ma sát liên tục khiến lỗ nhỏ như bị lấp đầy tận ruột, nóng rát và tê dại.
“Ra đây,” Hào gằn giọng, rút ra, kéo Minh ngồi dậy rồi nhấn đầu anh xuống. Minh không nói một lời, ngậm trọn cây hàng dính đầy dịch nóng, lại tiếp tục chóp chép… ọc ọc… chóp chép… Cảm giác nuốt sâu lần nữa khiến gã gồng cứng người, tay siết chặt gáy Minh, rồi gằn lên một tiếng khàn đặc. “A… chết… ra rồi…”
Từng đợt, từng đợt ấm nóng phun vào sâu trong họng Minh, anh nuốt lấy tất cả, không để sót. Vị đắng ngọt nơi đầu lưỡi trộn với mồ hôi, với nước miếng, với dư âm trận cuồng nhiệt vừa rồi khiến cơ thể Minh nóng bừng, tim đập thình thịch. Hào thả tay ra, dựa lưng vào tường, cười khẽ: “Làm thêm nhiều đêm nữa nhé… tao trả gấp đôi…”
Minh không đáp, chỉ gật đầu, lặng lẽ lấy khăn lau sơ qua người rồi mặc lại quần áo. Cảm giác trống rỗng vẫn còn âm ỉ trong bụng, nhưng đổi lại là tờ tiền dày hơn bình thường nằm trong túi áo. Một đêm nữa trôi qua, một cuộc giao dịch nữa đã hoàn thành, lặng lẽ, không tên gọi, không hứa hẹn, chỉ có thân thể anh là thứ duy nhất được trao đi.
Ngoài hiên, trời đã đổ mưa. Lốp bốp.