Minh đứng nghiêng người bên bếp lửa nhỏ, tay thoăn thoắt chuẩn bị bữa sáng đơn sơ — mấy quả trứng gà, chút rau xanh và bát cơm nóng hổi. Ánh nắng ban mai len qua khe cửa, hắt lên từng vệt sáng trên nền đất nhà, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương khói bếp. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gà gáy xa vọng, tiếng dao thớt khẽ vang, và hơi thở đều đều của Minh – vẫn còn dư âm của đêm dài mệt mỏi, nóng bỏng vừa qua.
Bỗng từ phía sau, một cánh tay rắn chắc vươn tới ôm lấy Minh, siết nhẹ vòng eo, kéo sát người vào lòng. Mùi da thịt, mùi mồ hôi, mùi hương nam nồng nàn thoảng qua — Kiệt đã đứng đó, áp sát thân mình vào lưng Minh. Cậu hơi giật mình, tay vẫn chưa kịp buông dao, tim bắt đầu đập nhanh hơn, một cảm giác vừa bối rối vừa kích thích dâng lên. Cây hàng của Kiệt, ẩn dưới lớp quần thô, bắt đầu cương cứng, rung rinh, chạm nhẹ vào hông Minh rồi bắt đầu những chuyển động chậm rãi, mơn trớn.
Không kịp phản ứng, Minh cảm nhận những ngón tay lớn từ Kiệt vuốt xuống mông, vuốt ve từng đường cong, từng thớ thịt săn chắc mà cậu chưa từng cho phép ai chạm tới. Cây hàng lần đầu lặng lẽ trượt lên đùi Minh, rồi đan xen qua lớp vải mỏng, chạm vào da thịt nóng hổi. Từng tiếng bạch bạch nhỏ nhẹ vang lên khi cây hàng liếm láp, vuốt ve, rồi chậm rãi len lỏi, dò tìm khe hở mơn man nóng bỏng. Minh hơi run, thở gấp dần, môi cắn chặt để không phát ra tiếng rên nhưng nội tâm đã tan chảy trong từng cử động tinh tế.
Kiệt thì thầm sát bên tai: “Anh biết hết những đêm em ‘trả bài’ cho người ta, biết từng nhịp thở gấp, từng tiếng rên rỉ, từng cơn co giật của em…” Lời nói như mật ngọt khiến Minh mềm người, khẽ nghiêng mặt nhìn, đôi mắt ướt át ánh lên khao khát. Kiệt không chờ đợi, ngón tay trượt sâu vào lỗ nhỏ của Minh qua lớp quần ẩm ướt, nhẹ nhàng vuốt ve, thử thách giới hạn cậu. Tiếng phập phập khẽ vang, cây hàng nhấp nhô, đánh thức từng vùng cảm giác nhạy bén bên trong.
Minh khẽ rên, tiếng rên nhỏ li ti như tiếng thì thầm của cơ thể, hòa quyện cùng nhịp thở dồn dập của Kiệt. Cậu siết chặt mông Kiệt, bàn tay luồn xuống cởi nhanh chiếc quần đùi mỏng, để lộ cây hàng đã căng cứng rực lửa. Cây hàng nóng rạo rực đụng chạm da thịt Minh, trượt dọc từ mông lên sống lưng, tạo nên những làn sóng rạo rực chạy dọc theo tủy sống.
Phần thân trên Minh được ôm ấp bởi đôi tay mạnh mẽ, cái cảm giác vừa bị chiếm hữu vừa được che chở làm cậu lâng lâng. Kiệt từ từ kéo Minh ngã vào lòng, đặt lên ghế đẩu, thân hình hai người sát nhau đến từng centimet, cây hàng nóng bỏng bám chặt vào lỗ nhỏ mở rộng, từng nhịp đẩy vào sâu, tạo nên một nhịp cầu nồng cháy giữa hai thân xác. Âm thanh phập phập dồn dập hơn, xen lẫn tiếng thở nặng nề, tiếng rên trầm vang vọng trong căn nhà nhỏ.
Minh nghiêng người, môi khẽ mím, từng cơn co thắt siết lấy cây hàng Kiệt, như muốn níu giữ sự kết nối tuyệt đối. Cảm giác nóng rực quấn lấy tâm can, cậu lặng lẽ nắm lấy tay Kiệt, kéo anh gần hơn, đón nhận từng đợt sóng nhấp nhô đầy nhịp điệu và cuồng nhiệt. Kiệt đáp lại bằng những cú siết chặt mạnh mẽ, đẩy sâu hơn, cả hai như hòa vào nhau, từng chuyển động, từng nhịp thở đều hòa quyện không rời.
Từng giọt mồ hôi ấm nóng lăn dài trên da thịt, hơi thở nóng bỏng dồn dập dập vào tai, tạo nên một bản hòa tấu của đam mê và khao khát. Minh cắn môi, rên lên nhẹ nhàng khi cây hàng đâm sâu hơn, những lần nhấp đầy đặn khiến cả người cậu rung lên từng hồi, từng nhịp thở hổn hển vang lên dồn dập, hòa trong hơi ấm của buổi sáng mới.
Cuối cùng, khi nhịp đập trái tim hòa quyện, giọng Kiệt trầm trồ nhẹ: “Anh thuộc về em, Minh à. Từ nay không còn ai ngoài em.” Minh tựa đầu lên vai Kiệt, cảm nhận hơi ấm và nhịp tim sôi sục bên cạnh, trong lòng vừa dịu dàng vừa rạo rực, một kết nối không lời nhưng đầy ý nghĩa được khắc ghi giữa hai người.
Sáng sớm đó, trong căn phòng nhỏ nhen nhóm những xúc cảm cháy bỏng, họ không chỉ chia sẻ thân xác mà còn là tâm hồn – một khởi đầu mới cho hành trình đong đầy yêu thương và đam mê không thể tách rời.