Tuần này trời nắng dữ dội. Khải Minh ra đồng từ sớm, áo thun bạc màu ướt đẫm mồ hôi, dán chặt lấy lưng, phô ra từng múi cơ gồ lên khi anh gánh lúa đầy. Người làng đi ngang ruộng ai cũng liếc trộm, không phải vì lúa, mà vì cái dáng gánh gồng ấy quá rắn rỏi. Trong số đó có một người dừng lại lâu hơn cả, ánh mắt dán vào phần bụng thon, lưng ướt mồ hôi và cái mông cong chắc như gò đê mới đắp: thầy Quang – thầy giáo cấp hai mới về làng hơn năm.
Thầy Quang ba mươi tư tuổi, chưa vợ, sống trong căn nhà nhỏ được xã cấp cạnh trường học. Người thanh tú, dáng cao cao thư sinh, nhưng ánh mắt luôn ẩn chút gì đó bí ẩn. Người làng đồn nhau, thầy chẳng bao giờ liếc tới đàn bà, nhưng ánh nhìn dành cho mấy trai làng lại dai dẳng. Hôm nay, ánh mắt ấy dừng trên Khải Minh suốt cả buổi trưa. Khi anh gánh xong bó lúa cuối cùng, thầy bước tới, đặt bàn tay trắng trẻo lên bắp tay rám nắng và nói nhỏ đủ một người nghe:
“Chiều ghé qua nhà tôi, có việc muốn nhờ riêng.”
Lúc Khải Minh đến, trời vừa tắt nắng. Nhà thầy sạch sẽ, gọn gàng, trên bàn vẫn còn nửa ly trà đá. Thầy mặc áo sơ mi trắng, cổ tay xắn lên, không thắt nút trên cùng. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên sống mũi cao và đôi môi mím nhẹ của thầy. Khi Khải Minh bước vào, cánh cửa khép lại, không khóa nhưng đủ kín.
“Có muốn tắm trước không? Tôi chuẩn bị khăn rồi,” thầy nói, tay đưa khăn, mắt không rời khỏi vùng bụng lộ ra dưới vạt áo kéo lên của Khải Minh. Anh không nói gì, chỉ nhận lấy, lặng lẽ bước vào buồng tắm sau nhà.
Khi anh bước ra, chỉ quấn chiếc khăn ngang hông, cơ thể ướt sũng, thầy Quang đã ngồi chờ sẵn trên chiếc ghế mây. Thầy đứng dậy, bước tới trước mặt anh. Khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một hơi thở. Tay thầy khẽ đặt lên ngực anh, vuốt chậm xuống bụng, rồi dừng lại ngay mép khăn.
“Cơ thể của anh… như được đẽo ra từ cây lim vậy…” Giọng thầy run khẽ, ánh mắt đã dần ngập đê mê.
Thầy rướn môi hôn lên ngực anh, từng cái chậm rãi. Khải Minh hơi thở mạnh, cơ ngực siết nhẹ theo từng cái liếm của thầy. Khi đầu lưỡi ấy lần xuống rốn, tay thầy kéo khăn tuột khỏi người anh, để “cây hàng” vươn thẳng trong không khí.
Thầy quỳ xuống, ôm đùi anh, đầu ngửa ra, môi mở rộng, miệng đón lấy toàn bộ chiều dài cây hàng. Miệng thầy mềm, ướt, mút lấy như chưa từng được nếm. Tiếng mút “chụt, chụt” vang nhẹ, tay vuốt nhẹ bìu dưới, mắt ngước lên nhìn như thể cầu xin. Khải Minh thở mạnh hơn, bàn tay đặt lên đầu thầy, giữ nhẹ, hông nhấp nhẹ theo từng lần thầy đẩy miệng sâu hơn.
“Bây giờ… lên giường đi,” thầy nói, mắt long lanh ướt, hơi thở đứt đoạn.
Trên giường, thầy nằm sấp, tay tự tách mông, “lỗ nhỏ” hồng ẩm hé ra mời gọi. Khải Minh trèo lên, đầu cây hàng dí sát vào cửa lối, trượt nhẹ. Anh không vội đâm vào, mà miết quanh, ấn nhẹ đầu cây rồi thả ra, làm thầy rên khẽ từng đợt.
“Vào đi… xin anh…”
Một cú đẩy chậm, đầu cây hàng tách lớp cơ vòng, lỗ nhỏ co lại rồi dần nuốt sâu. Khải Minh rướn người, ôm eo thầy, nhấn thêm một phần nữa vào bên trong. Thầy co chân lại, lưng cong lên, miệng há hờ. Cảm giác vừa rát, vừa sướng khiến mắt thầy mờ nước.
Cú thúc đầu tiên đủ sâu để khiến thầy rên dài. Khải Minh rút ra gần hết rồi đẩy vào lần nữa, lực mạnh hơn, nhịp đều, trơn mượt. Tiếng “bạch” vang nhỏ khi da thịt va nhau, thầy cong người đón từng cú dập. Càng lúc, cây hàng càng trơn, lỗ nhỏ càng hút chặt, co bóp như mời gọi thêm nữa.
Khải Minh bắt đầu tăng nhịp. Từ chậm rãi, anh dồn lực vào từng cú thúc, tiếng rên của thầy át cả tiếng giường rung. Thầy bị ép sát vào nệm, tay nắm chặt mép mền, mỗi lần cây hàng đâm sâu là một lần thầy cắn răng chịu đựng rồi rên dài mê dại.
“Đừng ngừng… mạnh hơn… anh ơi…”
Khải Minh nâng một chân thầy lên, nghiêng người đổi góc. Cây hàng lần này đâm thẳng vào điểm sâu hơn, làm thầy giật bắn, rên gằn. Nhịp thúc dồn dập, tiếng phập phập vang dội, cơ thể hai người ướt đẫm mồ hôi, đè lên nhau trong tiếng thở gấp, rên xiết không dứt.
Khi cao trào tràn đến, Khải Minh rướn người, nhấn sâu một lần chót, toàn bộ chiều dài cây hàng được lỗ nhỏ siết chặt, thầy cong người bật ra một tiếng rên khản cổ, cả thân run lên. Cảm giác tràn trề nóng ấm giữa họ làm mọi giác quan như nổ tung.
Thầy nằm thở hổn hển, ôm lấy cánh tay Khải Minh như sợ anh biến mất. Anh vuốt nhẹ lưng thầy, cơ thể vẫn còn nóng bừng. Không ai nói gì. Trong không khí chỉ còn tiếng tim đập gấp gáp và mùi ái tình còn vương trên ga giường.