Chương 19: Đêm giả vờ, lòng dần hé mở
Buổi sáng bắt đầu như mọi ngày, ánh nắng nhè nhẹ xuyên qua khung cửa nhỏ căn nhà tranh xiêu vẹo của Khải Minh. Không khí mát mẻ, thoáng đãng, tiếng gà gáy xa xa hòa cùng tiếng bước chân đều đặn của hai người đi làm thuê trên con đường đất đỏ quen thuộc. Minh và Kiệt lại cùng nhau vác những bó rơm nặng trĩu, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt dường như vẫn còn ẩn chứa nét mệt mỏi nhưng sâu thẳm là sự an yên khó tả. Họ nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng cười nhẹ vang lên xen lẫn trong tiếng chim rừng và cơn gió thoảng mang hương đồng nội.
Đến trưa, hai người tranh thủ nghỉ ngơi bên tán cây lớn, mâm cơm đơn sơ nhưng thấm đẫm tình người. Minh nằm thẳng người, mắt nhắm nghiền, tận hưởng chút yên bình hiếm hoi. Trong khi đó, Lâm Kiệt, người đàn ông bặm trợn, khỏe khoắn nhưng cũng đầy tình cảm ấy, thầm nghĩ một điều khiến lòng anh nhói nhẹ: mỗi sáng thức dậy, phần dưới của anh luôn có một vệt trắng đục, khô ráo lạ thường. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trong lòng dấy lên một cảm giác vừa kỳ lạ vừa bối rối. Anh quyết định đêm nay sẽ giả vờ ngủ, để xem điều gì sẽ xảy ra, để hiểu rõ hơn những biến đổi khó gọi tên đang làm anh ngây ngất trong lòng.
Khi trời bắt đầu nhá nhem tối, gió thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ khô. Kiệt lăn ra giường, mặt úp xuống tấm chăn sờn cũ, thở đều, mắt khép hờ như đã vào giấc ngủ sâu. Minh nằm bên cạnh, cảm nhận rõ nhịp thở chậm dần của Kiệt, trái tim cậu đập nhanh hơn mỗi lúc ánh mắt chạm vào khuôn mặt yên bình kia.
Cậu nhẹ nhàng rướn người, chạm tay lên lưng Kiệt, vuốt ve từng thớ cơ rắn chắc, cảm giác mềm mại của da thịt xen lẫn sức nặng quen thuộc khiến cậu như bị hút chặt. Đôi môi Minh mím chặt, rồi hé mở, đưa đến cổ Kiệt một nụ hôn khẽ khàng, đầy trìu mến. Cảm giác ấm áp, mùi mồ hôi hòa cùng mùi da thịt làm Minh thở gấp, tim đập từng cơn bồi hồi.
Cậu lặng lẽ tuột cúc áo Kiệt, từng cúc một được tháo ra từ từ, dần để lộ thân hình lực lưỡng, những đường cơ bắp cuồn cuộn như những dòng sông chảy mạnh. Minh dùng đầu lưỡi liếm lên từng đường gân nổi bật, để lại dấu vết nóng bỏng, khiến Kiệt dù giả vờ ngủ cũng không khỏi run rẩy trong từng hơi thở.
Bàn tay Minh trượt xuống, cầm lấy cây hàng đã căng cứng trong chiếc quần, đầu óc cậu như ngập tràn hơi men khát khao. Minh không vội vã, từng động tác chậm rãi, nhẹ nhàng, vừa mơn trớn, vừa khám phá, từng tiếng bạch bạch vang lên trong đêm yên tĩnh, như một bản nhạc dạo đầu cho cơn bão đam mê. Cậu mút, liếm, bú từng chút một, tiếng thở gấp của Kiệt hòa lẫn cùng tiếng mút mát khẽ vang vọng.
Lỗ nhỏ của Minh đã sẵn sàng, ẩm ướt và căng tròn, dần đón nhận cây hàng lớn lao. Minh rướn người, đưa hông lên xuống từng nhịp chậm rãi, cảm giác mơn man như sóng vỗ bờ. Cậu dùng tay giữ chặt hông Kiệt, tạo điểm tựa để tăng thêm sức mạnh trong từng đợt trào dâng. Từng tiếng phập phập vang lên liên tục, tràn đầy nhịp điệu nóng bỏng trong căn phòng nhỏ.
Kiệt, dù giả vờ ngủ, vẫn không thể giấu được những phản ứng run rẩy, những hơi thở gấp, những tiếng rên khẽ thoát ra từ sâu thẳm. Minh cảm nhận rõ từng cơn co thắt, từng nhịp rung lên từng đợt, càng làm cậu thêm phần cuồng nhiệt. Cậu nhấn sâu hơn, tăng tốc, cơn lốc khát khao cuộn trào trong cơ thể, hệt như biển động trong đêm tối.
Lần này Minh không giữ lại nữa, tiếng rên của cậu vang lên ngọt ngào, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Dịch trắng đục trào ra, tràn ngập trên đùi, len vào từng kẽ tay, mùi vị đậm đà, ngọt ngào pha lẫn vị mặn của mồ hôi. Lỗ nhỏ co thắt siết chặt, ôm lấy cây hàng như để níu giữ giây phút say mê cuối cùng.
Minh từ từ rút ra, dùng khăn mềm lau nhẹ, rồi kéo quần lên. Cậu quay sang nhìn Kiệt, người đàn ông vẫn nằm đó, thở đều, khuôn mặt như vẫn đang ngủ thật sự. Minh đặt đầu lên ngực Kiệt, nghe tim đập từng nhịp đều đặn, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Lòng cậu tràn đầy những xúc cảm mới mẻ, vừa mãnh liệt, vừa dịu dàng, không còn là sự trả bài lạnh lùng nữa mà là sự trao gửi và đón nhận đầy mơ hồ nhưng thật sâu sắc.
Đêm đó, Minh ngủ say trong vòng tay của Kiệt, mang theo giấc mơ về một ngày mai không chỉ là trả bài, không chỉ là sinh tồn, mà là sự kết nối thật sự, là một khởi đầu mới cho hai người đàn ông mồ côi, lang thang trên con đường tìm kiếm hơi ấm và tình người giữa miền quê khắc nghiệt.