Đêm khuya phủ lên làng quê vắng lặng, tiếng côn trùng rỉ rả hòa cùng gió thổi qua từng tán cây, cuốn theo mùi đất ẩm mốc đặc trưng của mùa mưa. Trong căn nhà nhỏ vách lá ọp ẹp của Khải Minh, ánh đèn dầu hắt ra quầng sáng nhòe nhoẹt bên bức tường tre, nơi Lâm Kiệt vẫn ngồi canh bên cậu bạn đang nằm ngủ say sau những ngày vất vả. Minh trần trụi thân hình với những vết bầm tím đỏ vẫn còn hằn rõ, bắp tay co giật nhẹ theo từng nhịp thở dồn dập, cho thấy sự rã rời đến tột cùng.
Kiệt ngồi xuống bên cạnh, tay anh vuốt nhẹ lên mái tóc rối bù của Minh, nhìn khuôn mặt trẻ trung nhưng lại mang nỗi mệt mỏi và sầu muộn quá sớm. Anh cắn môi, biết rõ dù Minh chưa nói ra, nhưng đằng sau những vết tích kia là cả một câu chuyện dài đầy đau đớn và giằng xé.
Sáng sớm hôm sau, Kiệt quay về nhà mình. Vợ anh – Thảo – đang chuẩn bị bữa sáng trong gian bếp nhỏ, mùi cơm mới và rau thơm nhẹ nhàng lan tỏa, tạo nên cảm giác ấm áp, thân thuộc. Khi thấy chồng trở về muộn và vẻ mặt nghiêm trọng, Thảo nhăn mày hỏi: “Kiệt, sao hôm nay về trễ thế? Có chuyện gì à?”
Kiệt ngồi xuống ghế, tay cầm chén nước ấm, hít một hơi sâu trước khi mở lời: “Thảo, mấy ngày nay Minh không ra đồng, tao có qua nhà nó thì thấy nó nằm trên chiếu, người đầy vết bầm tím, đỏ tím khắp nơi… Có vẻ nó bị mệt và bị thương, chắc do làm việc quá sức hay… chuyện khác nữa.”
Thảo khẽ cau mày, ánh mắt hiện lên sự lo lắng: “Nó làm sao mà bị thế? Có phải ai đó gây hại không?”
Kiệt lắc đầu, giọng anh trầm hẳn: “Không phải đánh đập, nhưng tao nghĩ có chuyện lớn hơn. Minh không nói, nhưng tao biết cậu ấy đang phải chịu đựng nhiều điều khổ sở. Tao định mấy ngày tới sẽ ở lại nhà Minh, chăm sóc nó, coi nó có ổn không.”
Thảo nhìn chồng, rồi đặt tay lên vai anh nhẹ nhàng: “Kiệt, anh là người tốt, biết lo cho bạn bè. Nhưng mấy ngày qua có chuyện gì như vậy, anh có chắc là mình sẽ đủ sức lo cho Minh? Cậu ấy có cần sự giúp đỡ khác không?”
Kiệt thở dài, ánh mắt kiên quyết: “Anh biết, nhưng ít nhất tao muốn Minh thấy có người bên cạnh, đỡ cô đơn trong cơn đau. Tao sẽ làm hết sức để giúp cậu ấy bình phục. Anh không thể để Minh đơn độc như vậy.”
Thảo gật đầu, giọng dịu dàng: “Nếu anh đã quyết thì em sẽ ủng hộ. Nhưng nhớ giữ sức khỏe, anh cũng cần nghỉ ngơi.”
Kiệt mỉm cười nhẹ, tay ôm lấy vợ, cảm nhận được sự sẻ chia và động viên ấm áp nhất trong lúc này. “Cảm ơn em, Thảo. Chỉ cần có em bên cạnh, anh biết mình không đơn độc.”
Chiều hôm đó, Kiệt trở lại nhà Minh, mang theo một vài túi thức ăn và thuốc men. Cánh cửa gỗ ọp ẹp mở ra, đón anh là bầu không khí ẩm thấp cùng mùi hương nhẹ của lá thuốc Bắc mà Minh cũi cẩn thận để lại. Minh vẫn nằm trên chiếc chiếu, thân hình gầy gò rã rời, nhưng ánh mắt cậu lóe lên tia hi vọng khi thấy Kiệt đến.
“Kiệt…” – Minh khẽ gọi, giọng yếu ớt nhưng tràn đầy sự tin tưởng.
Kiệt mỉm cười, quỳ xuống bên cạnh, tay anh đặt lên trán Minh, cảm nhận được hơi ấm yếu ớt: “Ngủ thêm đi, để anh lo cho.”
Những ngày sau, Kiệt ở bên cạnh, chăm sóc từng li từng tí. Anh thay nước cho Minh, xoa bóp những vết bầm tím, nấu từng bữa ăn đầy đủ dưỡng chất. Mỗi tối, họ cùng nhau ngồi bên bếp lửa, ánh lửa đỏ hồng nhảy múa trên tường tre, lắng nghe tiếng gió và những câu chuyện đời thường. Kiệt kể về vợ con, về những ngày làm thuê vất vả, về giấc mơ giản dị không xa xôi, còn Minh im lặng, đôi mắt thỉnh thoảng lóe lên niềm vui hiếm hoi khi được quan tâm.
Tình bạn của họ trong khoảng thời gian này trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Kiệt không chỉ đơn thuần chăm sóc thể xác Minh, mà còn trở thành chỗ dựa tinh thần, chỗ dựa hiếm hoi để Minh trút bỏ những nỗi niềm không thể nói ra. Cậu bắt đầu mở lòng hơn, kể về những ngày đêm “trả bài” trong bóng tối, về những lần dùng thân xác để đổi lấy sự sống còn và tiền bạc, về những nỗi đau thể xác và tinh thần chất chồng trong lòng.
Kiệt lắng nghe, không một lời phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và cảm thông sâu sắc. Anh hiểu rằng Minh không đơn giản là một người làm thuê bình thường, mà là một chiến binh thầm lặng, chiến đấu với chính thân xác và tâm hồn mình mỗi ngày.