Khải Minh năm nay hai mươi tám tuổi, sống lặng lẽ trong một căn chòi lợp lá ở rìa làng. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, anh trôi dạt về đây từ năm mười sáu, cắm rễ làm thuê cho bất kỳ ai cần sức người. Anh ít nói, mắt lúc nào cũng sâu thẳm như có điều gì giấu kín. Thứ duy nhất nổi bật trên người anh là thân hình rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn như tạc, rám nắng, rắn rỏi như đất ruộng phơi khô giữa hè. Mỗi bước đi của anh như nén lại những nhịp gồng gánh trần trụi của đời trai.
Khải Minh không đẹp theo kiểu thư sinh. Gương mặt anh thô ráp, quai hàm cứng, sống mũi cao và đôi môi lúc nào cũng mím chặt. Thế nhưng cơ thể anh—và ánh mắt ấy—đã khiến không ít trai làng phải lén nuốt nước bọt khi vô tình bắt gặp. Cả những người đàn ông tưởng như đã yên ổn bên vợ con, cũng thỉnh thoảng liếc trộm Khải Minh khi anh cởi trần làm cỏ ngoài đồng, mồ hôi từ ngực chảy xuống bụng, từng múi cơ siết chặt theo nhịp lao động.
Ban ngày, Khải Minh làm thuê chân tay. Nhưng ban đêm… khi ánh đèn trong nhà ai đó vẫn còn leo lét, và tiếng gõ nhẹ vang lên ngoài cửa, là lúc anh “làm thêm” bằng thứ mà trời sinh anh vốn đã có.
Đêm nay, người gọi anh là ông Bảy Hòa – người đàn ông ngoài bốn mươi, vợ đã bỏ đi, con thì đi làm ăn xa. Ông sống một mình trong căn nhà gạch lớn nhất xóm giữa, có tiền, có ruộng, có tiếng nói, nhưng lại cô đơn đến nghẹt thở. Khải Minh biết rõ ánh mắt ông dõi theo mình từ lâu, nhất là mấy lần mượn anh sang sửa mái chuồng gà hay đắp lại bờ ao, đôi mắt ấy cứ thiêu đốt sau lưng anh từng chút một.
Khi Khải Minh bước vào căn phòng tối đèn, chỉ còn ánh sáng mờ ửng lên từ chiếc đèn ngủ cạnh giường, ông Bảy đã ngồi đó sẵn, áo sơ mi cởi hai cúc, chân bắt chéo, điếu thuốc tàn chưa dập.
“Lại đây,” ông nói, giọng trầm thấp, khàn khàn mùi khói thuốc. “Tối nay bố trả công sớm.”
Khải Minh không đáp, chỉ bước tới, đứng im chờ đợi. Ánh mắt anh hờ hững, nhưng cơ thể anh đã dần nóng lên dưới ánh nhìn như liếm vào từng thớ thịt kia. Khi ông Bảy vươn tay ra, chạm nhẹ vào hông anh, hơi thở người đàn ông già dặn chợt sâu và gấp.
“Cởi áo ra.”
Chỉ một câu đơn giản, mà không khí trong phòng như đặc quánh.
Khải Minh kéo phăng áo thun qua đầu. Tấm lưng rộng như chắn gió, bờ vai vững chãi như bám rễ, bụng gọn gàng với sáu múi rõ nét, mồ hôi còn đọng từ chiều làm đồng. Ông Bảy vươn người tới, áp mặt vào ngực anh, hít sâu như kẻ nghiện lâu ngày mới được thỏa cơn. Bàn tay ông lần dọc xuống bụng, rồi nhanh chóng nắm lấy “cây hàng” qua lớp vải.
“Làm như lần trước… nhưng lần này, bố muốn sâu hơn.”
Khải Minh gật khẽ, không một lời. Anh kéo quần xuống, “cây hàng” đã nửa cứng, đầu hơi hồng, run nhẹ dưới ánh đèn. Ông Bảy vội quỳ xuống, há miệng, miệng nóng ẩm bao lấy đầu cây, môi mút từng đợt, tay thì mân mê đùi trong của Khải Minh như muốn giữ lấy từng tấc cơ thể ấy. Khải Minh hơi nhíu mày, cơ bụng siết nhẹ, tay bấu vào mép bàn. Đầu anh ngửa ra, một tiếng thở rít qua kẽ răng.
Khi ông Bảy đứng dậy, quay lưng nằm úp trên giường, mông hé mở như chờ sẵn, Khải Minh leo lên sau lưng ông, đầu cây hàng chạm nhẹ vào “lỗ nhỏ” ấm nóng. Anh dùng tay vuốt dọc sống lưng người đàn ông kia, rồi chậm rãi nhấn vào—nhẹ nhàng, từ tốn.
“Ư…” Ông Bảy rên khẽ, mông giật nhẹ, cơ thể phản ứng như lâu ngày chưa được “trả bài”. Khải Minh rướn người, từng nhịp đẩy vào sâu hơn, đầu cây hàng lách qua vòng cơ co thắt. Lỗ nhỏ siết chặt lấy anh, trơn ướt, mềm và ấm đến lạ lùng.
Nhịp bắt đầu chậm, đều. Mỗi lần rút ra đẩy vào đều nghe tiếng “bạch” nhẹ vang lên, tiếng da thịt va chạm trong căn phòng kín như khúc nhạc dồn dập. Khải Minh bấu chặt eo ông Bảy, đẩy một cú mạnh hơn, sâu hơn. Ông Bảy rít lên khe khẽ, ngực dán chặt xuống đệm, mồ hôi thấm ướt cả gối.
Khải Minh gập người xuống, miệng chạm gáy ông Bảy, thở gấp, mồ hôi từ ngực anh nhỏ xuống lưng đối phương, tay siết mạnh hai bên hông, nhịp đẩy dồn lên từng hồi. Cây hàng căng cứng, trơn ướt, cắm vào rồi rút ra liên tục, tiếng “bạch, bạch” mỗi lúc một dày đặc. Ông Bảy nắm chặt ga giường, rên từng đợt, lỗ nhỏ co bóp theo mỗi cú thúc vào.
“Khải… Khải Minh… mạnh nữa…”
Lời van xin lẫn rên rỉ khiến Khải Minh bùng lên. Anh bế bổng ông Bảy lên quỳ, cây hàng không rút ra, vẫn găm chặt trong lỗ nhỏ đang căng giãn, rồi từ sau đập dồn, liên hồi.
Phập.
Phập.
Phập.
Tiếng thịt va vào thịt dội lên trong căn phòng như tiếng trống trận. Cơ bụng anh gồng siết, lưng đẫm mồ hôi, cây hàng dập tới tận cùng bên trong, từng cú như găm vào sâu hơn, mạnh hơn. Ông Bảy miệng há, không thành tiếng, chỉ rên rỉ nghèn nghẹn, cơ thể run lẩy bẩy, mắt long lên.
Khi cả hai cùng rướn căng người, nín thở trong một khoảnh khắc rực cháy, là lúc cao trào ập đến như sóng thần vỡ bờ. Cây hàng giật nhẹ rồi nén chặt bên trong, lỗ nhỏ co siết cùng khoái cảm nhấn chìm cả hai.
Khải Minh rút ra chậm rãi, thân thể đẫm mồ hôi như vừa qua một trận cuốc đất giữa trưa hè. Ông Bảy nằm thở hổn hển, quay đầu lại, mắt vẫn ngây dại.
“Công… công của mày tối nay, tao trả gấp đôi…”
Khải Minh không đáp. Anh chỉ cúi xuống mặc quần, cơ bụng vẫn lấp loáng dưới ánh đèn. Trước khi bước ra khỏi cửa, anh ngoái đầu lại, mắt vẫn lạnh lùng, nhưng môi thoáng cong lên—rất nhẹ.
“Mai nếu cần, gõ cửa trước nửa đêm.”