Nội dung truyện
Khi cơn khoái cảm dịu dần, Minh và Kiệt vẫn không rời nhau, tay ôm chặt, hơi thở hòa quyện, mùi mồ hôi ấm áp cùng mùi vị ngọt ngào của đêm cuồng nhiệt còn đọng lại trên da thịt. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt có lửa, có khao khát, có sự gắn bó không thể tách rời. Đêm ấy, họ đã trao nhau không chỉ là thân xác mà còn là tâm hồn, là sự chiếm hữu và sẻ chia trọn vẹn nhất, như ngọn lửa không bao giờ tắt giữa bóng tối dài đằng đẵng.
Ánh sáng nhè nhẹ của bình minh len lỏi qua khe cửa phòng, khẽ chạm lên da thịt còn ấm nóng của Minh và Kiệt. Đêm cuồng nhiệt vừa qua như một cơn sóng lớn, cuốn trôi mọi rào cản, kéo hai người đến gần nhau nhất. Nhưng giờ đây, không gian lại trở nên vắng lặng, chỉ còn lại hơi thở đều đều pha chút mệt mỏi sau những khoảnh khắc mê say. Kiệt lặng lẽ khép đôi mắt, nhẹ nhàng nhấc người ra khỏi vòng tay Minh, để lại một vệt ấm trên da anh như dấu tích của tình yêu ngắn ngủi.
Kiệt nhìn Minh lần cuối, ánh mắt trầm buồn xen lẫn nỗi day dứt không thể giấu. Anh khẽ thì thầm: “Anh phải về với vợ con rồi… Nhưng trong lòng anh sẽ luôn nhớ đến em.” Minh chỉ biết gật đầu, giấu những giọt nước mắt ngấm vào gối. Cuộc sống nghèo khó đã khiến họ không thể trọn vẹn bên nhau, dù trái tim đã quá muốn.
Kiệt khẽ mặc lại áo, mang đôi dép cũ kỹ rồi bước ra khỏi căn phòng nhỏ, để lại Minh một mình trong không gian lạnh lẽo. Minh nằm xuống, cảm nhận sự trống trải dần lan tỏa trong lòng. Nỗi nhớ Kiệt bám chặt, như đám mây u ám không thể tan trong tâm hồn anh. Nhưng anh hiểu rõ, đời anh vẫn phải tiếp tục như vậy — đi làm thuê, dùng thân xác để kiếm sống từng ngày, dù trái tim vẫn thổn thức những mong manh.
Những ngày sau đó, Minh vẫn lên đường, đôi tay chai sạn nặng nhọc, lặng lẽ nhận từng việc nhỏ trong làng, trong ánh mắt của bao người xung quanh vẫn ánh lên sự khát khao thầm kín mà anh không thể tránh khỏi. Dẫu biết trong sâu thẳm, nơi lòng vẫn còn một góc nhớ Kiệt cháy bỏng, nhưng hiện tại cuộc sống vẫn tiếp diễn, và anh phải tồn tại theo cách riêng của mình.