Thầy trò Đường Tăng tiếp tục lên đường đến Tây Thiên. Một hôm, bốn thầy trò lạc vào vùng núi sâu, trong lúc đang tìm lối ra thì chợt thấy một đạo quán thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương mờ ảo. Theo những bậc cầu thang kéo dài tưởng chừng như vô tận, một chiếc cổng đề ba chữ “Ngũ Trang Quán” hiện ra. Bát Dái cảm thấy khát nước, nên liền lỗ mãng tiến vào. Huyền Trang ngăn hắn lại rồi ôn tồn nói:
– Có lẽ đây là nơi tiên gia ẩn cư, chúng ta vào xin nước cũng được, nhưng phải giữ lễ.
Bốn thầy trò cứ thế bước vào đạo quán, chỉ thấy hai tiểu đồng bước ra chào đón. Hai thiếu niên đó đẹp trai tuấn tú, da trắng như ngọc, mái tóc búi cao, nhưng chỉ mặc một chiếc yếm mỏng màu xanh nhạt che ngực, phần dưới chỉ có một chiếc khố nhỏ quấn qua khe mông, nhìn sơ qua thì còn tưởng là trần truồng hoàn toàn. Hai tiểu đồng ấy tên là Thanh Phong và Minh Nguyệt, thân hình mảnh mai để lộ đường cong khêu gợi, bờ mông tròn mịn, trắng muốt lấp ló dưới lớp yếm. Hai quả đào cứ thế lắc lư, khiến Bát Dái đứng đằng sau sư phụ nuốt nước bọt ừng ực.
Thanh Phong cười tươi:
– Các vị hành giả từ xa ghé đến, sư phụ chúng tôi vốn đã đoán trước được. Nhưng ngặt nỗi sư phụ phải dự tiệc ở cung Nguyên Thủy Thiên Tôn, cho nên dặn dò chúng tôi nếu có khách ghé thăm thì lấy ra Nhân Sâm Quả tiếp đãi. Mời các vị vào trong chờ một chút.
Minh Nguyệt chạy vào hậu viện, chốc lát sau bưng ra một khay gỗ, trên khay có hai quả trái cây lạ kỳ: một quả hình dáng giống hệt con cặc người, đầu khấc căng mọng, thân dài ú nu; quả còn lại tròn đầy như cặp mông to, mịn mít bóng lưỡng.
Huyền Trang nhìn thấy Nhân Sâm Quả có hình thù kích dục như vậy thì liền giật mình, mặt đỏ bừng:
– Đây… đây là vật gì mà lại có hình thù bất nhã thế này, bần tăng làm sao dám ăn? Xin đem xuống cho! A mi thọ phụ!
Thanh Phong và Minh Nguyệt nghe vậy sinh lòng khinh bỉ, liếc nhau cười mỉa rồi lui xuống:
– Nếu vậy thì mời hành giả tự nhiên dùng các loại trái cây khác trên bàn, chúng tôi xin phép được lui xuống trước.
Thanh Phong Minh Nguyệt đi vào trong hậu viện thì lộ bản chất thật:
– Hòa thượng Đại Đường đúng là quê mùa, ngốc nghếch, không biết Nhân Sâm Quả là bảo vật trời đất, ăn một quả sống nghìn năm. Đệ xem bộ dạng của hắn kìa… Xin đem xuống cho, a mi thọ phụ! Hâhhahah.
Minh Nguyệt cũng cười lên tràng dài, sau đó chau mày đáp:
– Nhưng Nhân Sâm Quả để bên ngoài một thời gian thì sẽ bị hỏng. Nếu vậy chi bằng… hehe… chi bằng đừng bỏ uổng trái cây quý, hai người chúng ta ăn nó vậy!
– Đồng ý!
Hai tiểu đồng nhìn nhau rồi bắt đầu không khách khí nữa, Thanh Phong cầm lấy quả nhân sâm hình con cặc, đưa lên miệng Minh Nguyệt để cho cậu liếm mút chậm rãi. Lưỡi của Minh Nguyệt đảo quanh đầu khấc quả nhân sâm, mút mạnh bạo như mút cặc thật, nước miếng chảy dài xuống thân quả. Thanh Phong thì cầm lấy quả nhân sâm hình cặp mông mà nhét lưỡi vào trong lỗ hậu ở đó khuấy đảo liên tục, khiến cho nước dịch của quả chảy ra, cậu liếm hết rồi nuốt ực một cái, mỉm cười dâm đãng nói:
– Ngon quá… ngọt hơn cả tinh dịch sư phụ.
Minh Nguyệt lúc này đã nứng hết cỡ, bèn nằm ngửa ra ghế rồi cởi vội áo yếm, dạng háng banh hai đùi sang hai bên, rồi cầm quả nhân sâm hình cặc thụt vào lỗ hậu của mình. Lỗ đít hồng hào co bóp cứ thế nuốt trọn con cặc nhân sâm vào, sau nhanh chóng đẩy nó ra, dâm thủy cùng nước dịch của quả chảy dài xuống khe mông Minh Nguyệt. Thanh Phong rê lưỡi vào đó để liếm mút, sau đó đem con cu hồng hào của mình đụ vào lỗ hậu đã chứa cặc nhân sâm của Minh Nguyệt, cứ thế mà hít hà sung sướng. Miệng Thanh Phong liếm lỗ đít của quả nhân sâm trên tay mình, tiếng rên khe khẽ của hai tiểu đồng vang lên trong đạo quán, mùi dâm dục lan tỏa khắp nơi.
Hai tiểu đồng đụ nhau đến bắn tinh rồi quét dâm khí lên nhân sâm chia nhau ăn ngon lành.
Bát Dái đứng sau tường nhìn trộm, mắt đỏ ngầu đầy dâm dục, hạ bộ bên dưới là con cặc ú nu cùng tám cái trứng dái đồng loạt căng cứng. Hắn lén chạy về kể lại cho Ngộ Không, lại thêm mắm dặm muối. Ngộ Không nghe xong thì tức giận mắng:
– Đám tiểu đồng khốn kiếp, không tuân mệnh thiết đãi sư phụ ta thì thôi, còn buông lời khinh dễ sư phụ ta! Để ta hái trộm quả nhân sâm ăn cho bỏ ghét!
Nói là làm, Ngộ Không lén vào hậu viên, thấy cây Nhân Sâm cao lớn lấp lánh hoa quả. Hắn vươn tay hái một quả nhưng hái nhầm quả hình con cặc, sau đó khinh bỉ ném xuống đất, quả nhân sâm hình con cặc lập tức biến mất vào lòng đất, nhưng Ngộ Không chẳng quan tâm, chỉ đu người nhanh nhẹn hái ba quả hình mông tròn căng, mang về chia cho Bát Dái và Sa Tăng.
Ba huynh đệ trốn trong phòng nhìn quả nhân sâm hình cặp mông hồng hào căng mọng, bóng lưỡng mịn mít, chẳng hiểu sao lại đỏ bừng mặt. Bát Dái cởi bỏ y phục đầu tiên, cầm quả nhân sâm hình mông mà xoa bóp chơi đùa. Ngộ Không thì liếm quanh khe mông, rồi dùng đầu khấc của mình chà vào lỗ hậu trên quả, thụt mạnh như đụ Đào Yêu ở Ngũ Hành Sơn:
– A… cái lồn của quả nhân sâm chặt ấm thế này… sướng hơn cả lỗ hậu của yêu quái!
Sa Tăng cầm quả trên tay mà úp mặt vào liếm mút đến mức nước dãi và dâm dịch của quả nhân sâm chảy ra ướt đẫm hàng râu xồm xoàm của hắn. Ba huynh đệ thay nhau đụ quả, tinh dịch cứ thế bắn đầy lên quả nhân sâm. Sau đó mỗi người đều liếm sạch ăn hết.
Chiều hôm đó, Thanh Phong và Minh Nguyệt đi tưới cây nhân sâm, như thường lệ lại vâng lệnh sư phụ đếm số lượng quả, cuối cùng phát hiện mất đi 4 quả, liền nổi giận đi tìm thầy trò Đường Tăng:
– Hoà thượng xấu xa, ngoài mặt thì giả vờ từ chối không ăn nhân sâm quả, nhưng lại lén lút ăn cắp. Đúng là phường đê tiện.
Huyền Trang xua tay nói:
– Bần tăng không hề làm chuyện đó! Người xuất gia không nói dối.
Minh Nguyệt cười khẩy:
– Hoà thượng ăn nói khôn khéo lắm. Có thể là ông không ăn cắp, nhưng học trò của ông thì khác. Chính ông ra lệnh cho bọn chúng ăn cắp, rồi ở đây giả vờ vô tội.
Huyền Trang đáp:
– Vậy xin cho tôi gọi bọn chúng đến đây hỏi thăm!
Ba đồ đệ được gọi đến. Ban đầu Bát Dái chối, nhưng cái miệng của Thanh Phong Minh Nguyệt quả thực là chanh chua độc ác, cứ thế liên tục mắng chửi. Không nhịn nổi nên Ngộ Không liền tức giận quát lên:
– Đúng đấy! Đúng là lão tôn đã hái 3 quả nhân sâm chó nhà các ngươi ăn đấy. Nhưng chẳng phải các ngươi đã nói rồi sao, nhân sâm này là do sư phụ các ngươi thiết đãi bọn ta! Bọn ta ăn thì có gì to tác đâu chứ?
– Thiết đãi ngươi! Ngươi xứng ư? Sư phụ ta chỉ cho tên hoà thượng này 2 quả thôi. Vậy mà hắn lại giả vờ đạo mạo không ăn. Ngươi nói ngươi trộm 3 quả ư, rõ ràng là thiếu mất 4 quả: 3 quả hình mông và 1 quả hình cặc. Xem bộ sư phụ các ngươi thèm cặc nên mới ăn cắp quả nhân sâm cặc này chứ gì? Đã ăn cắp rồi còn chối!
Thanh Phong Minh Nguyệt cứ thế chanh chua mắng chửi thầy trò Đường Tăng, Ngộ Không tức quá, thổi một trận cuồng phong hộ tống Sa Tăng và sư phụ cùng với ngựa trắng rời khỏi đạo quán, không quên nhắc nhỡ tam sư đệ bảo vệ sư phụ. Còn Ngộ Không và Bát Dái ở lại, đè Thanh Phong và Minh Nguyệt xuống sân.
Ngộ Không cười lạnh, mắt đỏ ngầu đầy dục vọng:
– Đám tiểu đồng khốn kiếp, dám khinh thường sư phụ ta. Giờ ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là lễ đụ!
Bát Dái nuốt một ngụm nước bọt, hạ bộ căng cứng vì nhớ lại cảnh hai tiểu đồng trần truồng liếm mút nhân sâm quả:
– Đại sư huynh, để đệ phụ huynh một tay!
Ngộ Không lao đến trước, túm lấy Thanh Phong, xé toạc tấm yếm mỏng manh của cậu, để lộ thân thể trần truồng mịn màng. Thanh Phong hoảng loạn van xin:
– Đại Thánh… tha cho tiểu nhân… chúng tôi chỉ đùa thôi…
Nhưng Ngộ Không không nghe, đè tiểu đồng nằm sấp xuống ghế trong đại điện, banh rộng hai đùi trắng muốt của cậu, cúi đầu liếm một đường dài vào khe mông. Lưỡi khỉ dài ngoằng chui sâu vào lỗ hậu hồng hào, cứ thế ở bên trong khuấy đảo mạnh bạo làm Thanh Phong giật nảy, rên rỉ đau đớn xen khoái lạc:
– A… Đại Thánh… sâu quá… tiểu nhân… tiểu nhân chịu không nổi…
Trong lòng Thanh Phong dấy lên nỗi sợ hãi, cậu xấu hổ vì thân thể tiên đồng thuần khiết nay bị ô uế, nhưng khoái cảm lạ lẫm khiến cậu vô thức ưỡn mông, nước mắt lăn dài vì sung sướng xen lẫn nhục nhã.
Ngộ Không liếm đến khi lỗ đít Thanh Phong ướt nhẹp, dục vọng trả thù và ham muốn cháy bỏng đang toả ra trong người, khiến cho hắn hưng phấn tột độ, cặc như ý vàng óng cứng ngắc nổi đầy gân:
– Lỗ đít của ngươi khít ấm thế này, ngon hơn cả nhân sâm quả! Giờ ta đụ ngươi cho bỏ ghét!
Hắn cởi quần, cầm con cặc khỉ dài ngoằng chà vào khe mông Thanh Phong rồi đẩy mạnh một phát, toàn bộ thân cặc chui tọt vào lỗ hậu căng phồng.
Thanh Phong hét lên:
– Aaaaa… to quá… Đại Thánh… rách mất…
Lỗ đít Thanh Phong co bóp dữ dội, cơn đau đớn khiến tiểu đồng cắn môi chảy máu, nhưng khoái lạc từ đầu khấc hầu vương lan tỏa khiến cậu dần mê mẩn, nội tâm xung đột giữa xấu hổ và dục vọng.
Ngộ Không rên rỉ đầy sung sướng ngất ngây, cảm giác lỗ lồn Thanh Phong siết chặt khiến hắn sướng run người, lòng đầy thỏa mãn:
– Khít quá… đít tiên đồng ngon thế này, sướng hơn cả đụ yêu quái…
Hắn nắc mạnh bạo Thanh Phong, mỗi cú thúc làm cặp mông trắng muốt di chuyển sóng sánh như sóng nước, tiếng da thịt va chạm banh bạch vang vọng đạo quán.
Bên kia, Bát Dái đè Minh Nguyệt xuống đất rồi xé yếm, tiếp đó liếm láp lỗ hậu tiểu đồng xinh đẹp này, rồi đút cặc heo mập ú vào sâu. Minh Nguyệt rên rỉ:
– A… Thiên Bồng Nguyên Soái… cặc ngài to quá, dày cộm… tiểu nhân… sướng…
Bát Dái cười dâm, lòng khoái trá vì lần đầu được đụ tiểu mỹ nhân tiên đồng khêu gợi.
Hai huynh đệ thay phiên nhau mà đụ Thanh Phong Minh Nguyệt. Ngộ Không rút cặc như ý ra khỏi lỗ hậu của Thanh Phong, đổi sang đụ Minh Nguyệt, còn Bát Dái thì đem tám cái trứng dái cùng con cặc ú nu đi đụ Thanh Phong. Bọn họ còn ép hai tiểu đồng quỳ xuống như hai con chó quỳ song song, cứ thế cùng nhau đụ từ phía sau, bàn tay lực lưỡng của hộ vỗ vào mông tiểu đồng đánh chan chát.
Cao trào cuối cùng cũng đến, Ngộ Không và Bát Giới cùng lúc xuất tinh vào lỗ lồn của Thanh Phong và Minh Nguyệt. Ngộ Không gầm lên, bắn đầy tinh dịch khỉ vào lỗ đít Thanh Phong, tinh dịch trào ra lênh láng. Bát Dái bắn vào lỗ hậu hồng hào của Minh Nguyệt, tinh dịch đặc sệt chảy dài xuống cặp đùi trắng của cậu.
Hai tiểu đồng co giật hai đùi, thân thể run rẩy, nước mắt khoái lạc và sung sướng trào ra:
– Đại Thánh… Nguyên Soái… chúng tôi phục rồi… tha cho chúng tôi đi…
Ngộ Không cười thỏa mãn, dục vọng trả thù đã nguôi, lòng sướng ngất vì đã chinh phục hai tiểu đồng khêu gợi:
– Được rồi, giờ các ngươi biết thế nào là lễ độ chưa? Sư phụ ta là Đường Tăng, cấm các ngươi buông lời láo xược. Sư phụ của các ngươi không dạy dỗ, khiến các ngươi vô lễ, ta sẽ thay ông ấy dạy dỗ các ngươi, không cho các ngươi có cơ hội đụ bậy với mấy quả nhân sâm nữa.
Nói xong Ngộ Không liền phi thân ra hậu viện vung con cặc như ý đánh đổ cây nhân sâm dâm dục, rồi cùng Bát Dái lên đường theo sư phụ.
Thanh Phong và Minh Nguyệt nằm gục trên sân, lỗ đít sưng mọng co giật, tinh dịch chảy ra lênh láng, nội tâm hỗn loạn giữa đau đớn, xấu hổ và dư vị khoái lạc không thể quên. Mùi dục tình nồng nặc vẫn lan tỏa trong Ngũ Trang Quán, vừa đúng lúc Trấn Nguyên Đại Tiên trở về, nhìn thấy hai đồ đệ của mình bị hiếp dâm banh chành, cây nhân sâm thì bị đánh đổ, ông nổi cơn lôi đình nghiến răng đuổi theo mùi tinh còn sót lại.
– Tôn Ngộ Không khốn kiếp! Dám đụ đồ đệ ta, đánh ngã cây nhân sâm của ta, ta sẽ đụ lại cả bốn thầy trò nhà ngươi đến chết!
Trấn Nguyên Đại Tiên phất áo, pháp lực vô biên cuốn cả bốn thầy trò vào trong tay áo. Chỉ mình Ngộ Không thoát ra được nhờ Cân Đẩu Vân.
Trấn Nguyên Đại Tiên cười dài đem chiến lợi phẩm về Ngũ Trang Quán, cởi chiếc áo đang bắt giữ ba thầy trò Đường Tăng cùng với chú ngựa trắng treo lên sào, để lộ thân thể lực lưỡng của một vị địa tiên: cơ ngực rộng, bụng sáu múi săn chắc, da trắng óng ánh, hạ bộ lấp ló một con cặc tiên gia to dài uy vũ.
Trấn Nguyên Đại Tiên phất tay, lôi Tiểu Bạch Long ra khỏi pháp bào trước tiên. Tiểu Bạch Long ngã xuống sân lạnh lẽo, y phục xộc xệch làm thân thể trắng nõn mịn màng như ngọc phơi bày dưới ánh trăng, khuôn mặt tuấn tú của thái tử long tộc đỏ bừng vì sợ hãi xen lẫn xấu hổ. Tiểu Bạch Long run rẩy van xin, giọng lạc đi vì lo lắng cho sư phụ và chính bản thân mình:
– Đại Tiên… xin tha cho thầy trò tôi… cây nhân sâm bị đánh ngã, đại sư huynh ắt sẽ tìm quý nhân giúp nó sống lại.
Trấn Nguyên tiến lại gần Tiểu Bạch Long, hai mắt đỏ ngầu đầy oán thù và dục vọng, lòng hắn đầy phẫn nộ vì cây nhân sâm bị đổ và đồ đệ bị đụ, nhưng khi nhìn thân thể trắng nõn mịn màng của Tiểu Bạch Long, dục vọng dâng trào mạnh mẽ khiến hắn phải nuốt nước bọt, tim đập nhanh vì hưng phấn tột cùng. Hắn đè Tiểu Bạch Long nằm sấp xuống sân đá, hai tay banh rộng cặp đùi trắng muốt của chàng, cúi đầu liếm một đường dài từ bìu dái lên lỗ đít hồng hào của Tiểu Bạch Long. Lưỡi địa tiên dài ngoằng, trơn tuột và linh hoạt như rắn, chui sâu vào lỗ hậu khuấy đảo mạnh bạo, liếm láp thành vách làm nước nhờn của Tiểu Bạch Long tiết ra ướt đẫm.
Tiểu Bạch Long giật nảy, cong người rên rỉ, nỗi sợ ban đầu giờ xen lẫn khoái cảm khiến hắn hoảng loạn:
– A… Đại Tiên… lưỡi ngài… sâu quá… ta… ta sướng quá, nóng quá…
Thân thể Tiểu Bạch Long run lẩy bẩy, lỗ hậu co bóp quanh lưỡi Trấn Nguyên, nước miếng tiên gia hòa quyện với dâm thủy long tộc chảy dài xuống khe mông trắng nõn. Tiểu Bạch Long xấu hổ ngập tràn, nước mắt tuôn rơi vì cảm giác thân thể đang không ngừng phản bội, tự trách mình sao lại ưỡn mông đón nhận cái lưỡi dâm đãng của Trấn Nguyên Đại Tiên.
Trấn Nguyên liếm đến khi lỗ đít Tiểu Bạch Long bóng loáng, nở rộng ra thành một cái lỗ mới thôi, dục vọng trong lòng hắn cháy bỏng, cảm giác thống trị long tộc khiến hắn hưng phấn tột độ, cặc tiên gia cứng ngắc và đầy đau nhức vì thèm thuồng:
– Thơm quá… lỗ lồn của long tộc ngọt lịm, khít ấm thế này, ta sẽ làm ngươi sướng đến quên cả trời đất! Bản thân ta cũng sẽ như vậy!
Trấn Nguyên ngồi chồm dậy, cầm con cặc tiên gia to dài chà sát vào khe mông Tiểu Bạch Long. Đầu khấc đỏ au chạm mép rìa lỗ hậu, tiết ra giọt tiên khí trong suốt như mật ngọt.
– Tiểu mỹ long, đón nhân con cặc của bổn tiên đi!
Hắn đẩy mạnh một phát, nửa con cặc chui tọt vào lỗ đít căng mọng của Tiểu Bạch Long, chàng hét lên đau đớn tột cùng, nhưng lại xen lẫn khoái lạc:
– Aaaaa… to quá… Đại Tiên… rách lồn mất… ta… ta chịu không nổi…
Lỗ hậu của Tiểu Bạch Long căng ra hết cỡ, co bóp dữ dội quanh thân cặc tiên gia, máu tươi rỉ ra lẫn với nước nhờn. Tiểu Bạch Long cảm giác thân thể bị xé toạc, nỗi đau khiến hắn cắn môi đến chảy máu, nhưng khoái cảm từ pháp lực nơi đầu cặc tiên gia lan tỏa khiến chàng dần mê mẩn, nội tâm xung đột giữa xấu hổ và dục vọng dâng trào.
Trấn Nguyên rên rỉ đầy khoái lạc và ngất ngây, cảm giác chặt ấm siết lấy con cặc khiến hắn run lên vì sướng, lòng đầy thỏa mãn trả thù:
– Nóng quá, khít chặt quá… lỗ đít của long tộc ấm nóng thế này, sướng hơn cả tiên nữ! Ngươi co bóp giỏi quá, làm ta muốn bắn ngay!
Hắn bắt đầu nắc vào lồn của Tiểu Bạch Long, ban đầu chậm rãi để tận hưởng, rồi càng lúc càng dồn dập như bão tố, mỗi cú thúc khiến hắn hưng phấn hơn gấp nhiều lần vì tiếng rên của Tiểu Bạch Long.
Mỗi cú nắc của Trấn Nguyên Đại Tiên làm thân thể Tiểu Bạch Long rung lên, mông trắng sóng sánh như sóng biếc, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang vọng.
Trấn Nguyên một tay vỗ mạnh vào mông rồi cười ha hả:
– Sướng không tiểu bạch long? Cặc ta sẽ làm cho ngươi nhớ mãi!
Sau đó Trấn Nguyên Đại Tiên lấy một viên dâm dược được luyện từ nhân sâm quả cho Tiểu Bạch Long uống. Tay còn lại hắn với xuống dưới vuốt ve con cặc hồng hào của Tiểu Bạch Long, sục lên sục xuống nhanh như điện, đầu ngón tay chà xát đầu khấc làm cho Tiểu Bạch Long rú lên, cơ thể bị viên tiên đan dâm dược không chế:
– A… Đại Tiên… cặc ta… sướng quá… đừng dừng lại…