Sau khi thu phục Bát Dái, thầy trò Huyền Trang tiếp tục cuộc hành trình Tây Thiên thỉnh kinh. Huyền Trang cưỡi ngựa do Tiểu Bạch Long hóa thành, Ngộ Không cầm gậy Như Ý đi trước mở đường, còn Bát Dái vác đinh ba gánh hành lý lững thững theo sau, mắt cứ liếc nhìn mông đít sư phụ lắc lư trên mông ngựa mà nuốt nước bọt.
Bất chợt trong đầu Ngộ Không lúc này đột nhiên dấy lên dục vọng. Hắn muốn tiếp tục hoan lạc trong giấc mộng ảo, kéo sư phụ vào đó để thỏa mãn cơn nứng đang dâng trào.
Bọn họ đi đến bìa một khu rừng rậm rạp, gió heo may thổi vi vu, lá cây xào xạc. Huyền Trang mệt mỏi nói:
– Ngộ Không, chúng ta dừng chân nghỉ ngơi một lát đi. Thầy thấy mệt rồi.
Ngộ Không gật đầu, nhưng mắt hắn đảo quanh, dường như nghe được mùi gì đó, chưa nhận ra bất thường gì. Cơn nứng đã che mờ lý trí, hắn nghĩ bụng: “Yêu khí gì chứ, chắc gió âm u đem xác thối của thú rừng bay qua đây thôi. Nhân lúc này, ta tạo mộng ảo chịch sư phụ một phen cái đã.”
Hắn vẫy tay, niệm chú, kéo cả sư phụ vào giấc mộng hư ảo, nơi dục vọng ngự trị. Trong mộng, cảnh vật biến thành một hang động ấm áp, đèn đuốc le lói, nhưng có hương hoa lan tỏa. Huyền Trang bất chợt nhận ra mình đang nằm trên giường lớn, thân thể trắng trẻo, y phục xộc xệch lộ ra làn da mịn màng. Ngộ Không lao đến, cởi tung áo cà sa, hôn ngấu nghiến lên môi sư phụ.
– Sư phụ, đệ tử nhớ người quá!
Ngộ Không thì thầm, tay vuốt ve gương mặt Huyền Trang, tay còn lại mân mê núm vú hồng hào của sư phụ đang săn cứng lên dưới ngón tay thô ráp. Huyền Trang trong mộng sợ hãi nhưng vô thức rên rỉ, mắt mờ mờ lung lay dục tình:
– Ngộ Không… đừng… thầy là người xuất gia.
– Sư phụ, đây không phải là thật, đây là ảo anh thôi! Cùng sung sướng với đệ tử nhé!
Huyền Trang xua tay từ chối, nhưng vô thức thân thể lại ưỡn lên, đón nhận sự dâm đãng của Ngộ Không đang chế ngự cơ thể mình.
Bát Dái ở bên ngoài ảo mộng đang gặm quả dại ngoài, đột nhiên nhận ra sư phụ nằm nghỉ nhưng đôi mày liên tục chau, còn ú ớ không ngừng. Ngộ Không thì bình thường luôn nhảy nhót, lúc này lại ngồi yên một chỗ, sắc diện đầy nét thoả mãn dù đang nhắm mắt, không khí lạ lùng cực kỳ. Sau đó hắn khục khịch lỗ mũi heo cười cười:
– A, đại sư huynh tạo mộng ảo rồi.
Hắn lẻn vào mộng, hiện thân bên cạnh. Ngộ Không đang cởi quần, con cặc lông lá cứng ngắc tựa như gậy như ý lúc này đang chĩa vào mông Huyền Trang, trông thấy Bát Dái, Ngộ Không cáu:
– Ngươi làm gì ở đây? Cút đi!
Bát Dái van xin:
– Đại sư huynh, cho đệ tham gia với. Đệ nứng quá, nhìn sư phụ đẹp thế kia, sao đệ có thể chịu nổi?
Ngộ Không mắng:
– Đồ heo dâm, ngươi…
Nhưng rồi Ngộ Không đảo mặt, có thêm hắn tham gia hầu hạ sư phụ thì lại càng vui, thấy thế nên Ngộ Không miễn cưỡng gật đầu:
– Thôi được, nhưng phải theo lệnh ta.
Hai huynh đệ thay nhau hành sự sung sướng. Ngộ Không đút cặc vào mồm Huyền Trang, đẩy sâu tận họng, nước miếng trào ra:
– Sư phụ, mút gậy như ý của đệ tử đi, mút mạnh vào!
Huyền Trang khi nãy còn từ chối, nhưng đã bị Ngộ Không thổi mê tình vào mũi, cho nên đã mê man vâng lời, ngoan ngoãn bú cặc, lưỡi quấn quanh đầu khấc đỏ au. Còn Bát Dái ở phía sau, liếm láp lỗ đít sư phụ, lưỡi dài ngoằng chui vào trong, làm Huyền Trang run rẩy:
– A… Bát Dái… sướng quá… lưỡi con quá… sướng chết sư phụ rồi!
Bát Dái cười hề hề:
– Sư phụ, lỗ hậu của thầy ngon quá, bó chặt lưỡi đệ tử, đệ tử thích lắm.
Rồi hắn nhổm dậy, đút con cặc heo mập mạp vào lỗ hậu của Huyền Trang, hai mắt trợn trắng vì sung sướng. Huyền Trang rên la, thân thể bị kẹp giữa hai đồ đệ, miệng ngậm cặc Ngộ Không, lỗ hậu bị Bát Dái nắc phầm phập.
Sau đó ba người di chuyển lại định chơi trò hai cây một lỗ. Bát Dái nứng quá, nhìn mông Ngộ Không lông lá mà thèm thuồng. Hắn thì thầm:
– Đại sư huynh, huynh chịch sư phụ đi, để đệ chịch huynh nhé? Lỗ đít của huynh gợi cảm quá, đệ muốn thử.
Ngộ Không đang đẩy cặc vào đít Huyền Trang, nghe vậy thì giận dữ:
– Con heo thối, ngươi dám? Ta là đại sư huynh, ngươi định làm loạn ư? Cút!”
Hắn rút cặc ra khỏi lỗ hậu Huyền Trang, xoay Bát Dái lại, ấn mặt hắn vào mông sư phụ:
– Ngươi chỉ được hầu hạ sư phụ thôi, còn ta sẽ chịch ngươi, dạy dỗ ngươi cho tốt!”
Bát Dái van xin:
– Sư huynh, tha cho đệ…
Nhưng Ngộ Không không nghe, đút cặc vào đít Bát Dái, nắc vào một cú mạnh bạo:
– Đồ con heo chó chết, ngươi thích chịch theo kiểu tôm xếp lưng tôm thì ta cho ngươi biết tay!
Bát Dái vừa đau vừa sướng, cứ thế mà rên rỉ, tay lặng lẽ sục cặc mình rồi lại đút vào lỗ hậu Huyền Trang. Ba thầy trò quấn lấy nhau trong mộng, tiếng rên la vang vọng, tinh dịch bắn tung tóe.
Bên ngoài mộng ảo, khu rừng yên tĩnh đột nhiên gió nổi lên. Hoàng Phong Quái – con chồn vàng thành tinh đã rình rập từ lâu. Thấy thầy trò đang mê man trong mộng, hắn cười lớn:
– Ha ha, Đường Tăng đây rồi! Ta sẽ bắt ngươi ăn thịt để trường sinh.
Hắn hóa gió cát, cuốn phăng Huyền Trang lên, biến mất vào rừng sâu. Tiểu Bạch Long hí vang báo động, nhưng vô ích, cho nên liền hoá thành người thâm nhập vào ảo mộng:
– Đại sư huynh, Nhị sư huynh! Khốn kiếp, các người làm bậy với sư phụ, để cho con chồn tinh bắt người đi ở bên ngoài rồi kìa!
Ngộ Không giật mình tỉnh mộng, nhận ra sư phụ mất tích.
– Yêu quái! Ngươi dám bắt cóc sư phụ của lão tôn ư!
Hắn cưỡi cân đẩu vân đuổi kịp yêu quái, cứ thế mà đánh nhau với Hoàng Phong. Hoàng Phong cười nhạo:
– Tôn Ngộ Không, ta có gió Tam Muội Thần Phong, xem ngươi chịu nổi không!
Hắn thổi ra gió cát mù mịt, hạt cát sắc nhọn bay vào mắt Ngộ Không, làm hắn mù tạm thời. Ngộ Không không ngờ yêu quái này lại có công phu mạnh như thế cho nên khi nãy có chút khinh xuất, lúc này hai mắt bị đau đớn như hàng trăm mũi kim đâm vào, Ngộ Không ôm mắt lăn lộn:
– A… mắt ta… mù rồi!
Bát Dái tỉnh dậy muộn hơn, thấy Ngộ Không mù mắt nằm đó thì lo lắng, chỉ biết cõng sư huynh lên lưng ngựa rồi đi tìm nguồn nước rửa mắt cho Ngộ Không. Nhưng chốn rừng thiêng nước độc này không hề có suối, mãi đến chiều tối Bát Dái mới tìm được một căn nhà lá, bên trong nhà có một bà lão tóc bạc, dáng vẻ hiền từ. Bát Dái chạy đến xin bà ta một ít nước để rửa mắt cho sư huynh, bà lão trông thấy có cát lẫn trên gò má Ngộ Không, liền ôn tồn nói:
– Hai người vào trong rồi nói! Ta có một ít thuốc, khi người này rửa mắt xong đắp thuốc lên thì sẽ đỡ.
Bát Dái đỡ Ngộ Không đi vào trong, nhưng mắt hắn chợt sáng lên khi thấy ba đứa con trai thiếu niên ra đón khách cùng với bà lão. Chúng khoảng mười sáu mười bảy tuổi, da trắng môi đỏ, thân hình mảnh mai xinh đẹp như gái, mặc y phục mỏng manh lộ ra đường cong quyến rũ. “Ôi, đẹp quá! Phải nghĩ cách chịch chúng mới được,” Bát Dái nghĩ thầm.
Bà lão đắp thuốc cho Ngộ Không, hắn chỉ thấy một cảm giác mát lạnh trên mắt, cơn đau cũng được xoa dịu, chỉ nghe bà lão nói:
– Các ngươi là người từ xa đến à? Ta là dân làng gần đây. Mấy năm qua yêu quái hoành hành, từ lâu chúng ta đã truyền tai nhau phương thuốc trị cát độc thổi vào mắt.
Ngộ Không gật đầu cảm ơn, hỏi thăm về lai lịch của yêu quái Hoàng Phong. Bà lão mách:
– Yêu quái đó có yêu thuật mạnh lắm, nhưng nghe nói hắn sợ nhất là Linh Cát Chân nhân. Nếu có thể mượn Định Phong Châu từ chố ngài ấy thì có thể chế ngự được yêu quái.”
Ngộ Không gật gù liên tục cảm ơn bà lão, bởi vì lo lắng cho sư phụ nên dù cơ thể chưa lành nhưng hắn vẫn nhất quyết đi tìm Linh Cát, vì hắn sợ yêu quái sẽ ăn thịt sư phụ mất.
Trong lúc Ngộ Không đi vắng, bà lão đãi thức ăn nhưng âm thầm nhìn thấy Bát Dái lén nhìn ba cậu thiếu niên con trai của mình.
Ở hang động, yêu quái Hoàng Phong sai đám tiểu yêu tắm gội sạch sẽ cho Đường Tăng. Tuy nhiên khi nhìn thấy cơ thể ngọc ngà xinh đẹp của chàng, Hoàng Phong vậy mà lại động dục tình. Hắn lớn tiếng đuổi hết tiểu yêu ra ngoài. Vốn dĩ bộ dạng thường ngày của Hoàng Phong vô cùng dữ tợn, bởi vì hắn muốn thị uy lũ tiểu yêu. Nhưng bây giờ khi muốn gạ gẫm Huyền Trang, Hoàng Phong biến hoá thành vẻ ngoài tuấn tú hơn.
Một nam tử cao lớn, thân thể cường tráng, nước da mịn màng, mái tóc vàng dài xõa xuống vai, khuôn mặt tuấn tú nhưng mang vẻ dâm tà của một con chồn, một loài hồ ly. Đôi mắt một mí nhếch lên cùng chiếc mũi cao nhọn, cùng với đôi môi dài cười lên một cách dâm đãng. Y phục của Hoàng Phong cũng đã rách vài chỗ vì thường ngay không chăm chút mấy về quần áo, để lộ ra cơ ngực săn chắc, bụng sáu múi rõ ràng, và phần hạ bộ lấp ló một con cặc to dài đã nửa cứng vì kích thích.
Hắn lao tới định giở trò với Huyền Trang nhưng bất chợt nhìn thấy một con bươm bướm hoá thân thành người, cơ thể lông lá, lực lưỡng – không ai khác chính là Ngộ Không. Thì ra hắn đã dùng cân đẩu vân nhanh chóng đi mượn Định Phong Châu từ Linh Cát Chân Nhân. Cứ như thế, Tôn Ngộ Không lao thẳng vào Hoàng Phong Quái.
Ngộ Không cười lạnh, cầm gậy Như Ý đè Hoàng Phong xuống đất động.
– Ngươi dám bắt sư phụ ta, dám thổi cát mù mắt lão Tôn? Giờ lão Tôn sẽ cho ngươi biết thế nào là lễ độ!
Hoàng Phong cười gian mãnh, xoay người một cái dùng đuôi chồn địt một phát đầy mê khí vào mặt Ngộ Không khiến hắn vào né một bên. Sau Hoàng Phong thi triển Tam Muội Thần Phong nhưng thi triển hai bà lần mà Ngộ Không vẫn đứng trơ trơ ở đó.
Ngộ Không cười nắc nẻ:
– Vô ích thôi con chồn thối!
Nói xong hắn đem viên ngọc Định Phong Châu trong người ra. Hoàng Phong sợ hãi, chỉ nhanh chân cụp đuôi tháo chạy. Nhưng Ngộ Không đã cầm gậy như ý đuổi theo, hai tay xé toạc hết y phục trên người Hoàng Phong. Thân thể yêu quái phơi bày hoàn toàn: da thịt mịn màng như nhung, lông vàng mượt phủ nhẹ ở ngực và hạ bộ, hai núm vú màu vàng sẫm cứng lên vì sợ hãi.
Phía dưới, con cặc chồn khi nãy còn nứng giờ đã sun lại, nhưng vẫn dài hơn một gang tay, đầu khấc vàng tươi bóng loáng, hai hòn dái to tròn treo lủng lẳng.
Hoàng Phong run rẩy van xin: “Đại Thánh tha mạng… tiểu yêu không dám nữa…”
Nhưng Ngộ Không đâu dễ tha, hắn thổi một chiếc lông hoá thành sợi dây trói Hoàng Phong lại. Sau đó chạy đến chỗ Huyền Trang, ôm chàng vào lòng.
– Sư phụ có sao không?
– Không sao, may nhờ có con! – Huyền Trang có chút đỏ mặt.
– Sư phụ đừng lo, người hãy vào trong đợi một tí, để con hàng phục yêu quái!
Sau đó Ngộ Không thi triển kết giới bảo vệ sư phụ rồi đem chàng vào phòng riêng của yêu quái trú ẩn tạm, sau đó hắn quay trở ra với một nụ cười gian manh:
– Con chồn thối tha dám bắt sư phụ ta về động, lại còn giở trò dâm đãng muốn chịch sư phụ ta. Lão tôn sẽ đụ ngươi mạnh bạo cho ngươi biết mùi lợi hại!
Ngộ Không lật Hoàng Phong nằm sấp, banh rộng hai bên mông tròn trịa, trắng muốt điểm vài sợi lông vàng. Lỗ đít hồng hào co bóp liên hồi, như đang mời gọi.
Ngộ Không cúi xuống, lè lưỡi khỉ dài liếm một đường từ bìu dái lên lỗ đít, rồi chui sâu vào trong khuấy đảo. Hoàng Phong giật nảy, rên rỉ:
– Đại Thánh… đừng… chỗ đó… nhột quá…
Hắn cầu xin dừng lại nhưng lại vô thức dùng thân thể cường tráng ưỡn lên, đẩy mông về phía sau đón nhận.
Ngộ Không cười khoái chí:
– Nhột ư? Ta thấy ngươi thích thì có, phải không? Đít ngươi thơm phức mùi chồn hương, lại chặt khít thế này, chắc chưa bị ai chịch bao giờ nhỉ?
Ngộ Không liếm thêm vài cái nữa, nước miếng ướt đẫm làm lỗ đít Hoàng Phong bóng loáng. Rồi hắn quỳ lên, cởi quần mình ra. Con cặc như ý to dài, lông vàng bao quanh gốc, đầu khấc đỏ au đã căng cứng vì cơn nứng từ mộng ảo với sư phụ cẫn chưa nguôi.
Hắn cầm cặc chà chà vào khe mông Hoàng Phong, đầu khấc chạm lỗ đít làm yêu quái run lẩy bẩy.
– Van xin đi, ta sẽ nhẹ tay – Ngộ Không trêu.
Hoàng Phong cắn môi, giọng yếu ớt:
– Đại Thánh… nhẹ thôi… tiểu yêu chịu không nổi…
Ngộ Không không chờ thêm, đẩy mạnh một phát, nửa con cặc chui tọt vào trong. Hoàng Phong hét lên đau đớn:
– Aaaa… to quá… rách lỗ đít mất… Đại Thánh tha cho…
Lỗ đít Hoàng Phong bị nong ra hết cỡ, co bóp mạnh quanh thân cặc khỉ. Ngộ Không rên khoái chí:
– Khít quá… đít yêu quái mà ngon thế này, sướng gần bằng lỗ đít sư phụ rồi!
Hắn bắt đầu nhấp, ban đầu chậm rãi để Hoàng Phong quen dần, rồi càng lúc càng nhanh. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang vọng trong hang động. Mỗi cú nắc làm thân thể Hoàng Phong rung lên, bờ mông di chuyển như nước hồ sóng sánh, lông vàng bay tứ tung.
Ngộ Không một tay vỗ mạnh vào mông Hoàng Phong:
– Ngươi thích con cặc như ý của lão tôn lắm rồi nhỉ? Cặc ngươi bắt đầu cửng lên rồi!
Tay Ngộ Không luồng xuống với sục con cặc Hoàng Phong, cứ thế tuốt lên tuốt xuống. Con cặc chồn cứng ngắc, đầu khấc tiết nước nhờn dính đầy tay Ngộ Không.
Hoàng Phong ban đầu còn van xin, dần dần chỉ còn tiếng rên dâm đãng:
– Aaaaa… sâu quá… Đại Thánh mạnh quá… sướng quá…
Hắn ưỡn mông đón nhận, lỗ đít nuốt trọn con cặc như ý mỗi lần đẩy vào. Ngộ Không đổi tư thế, lật Hoàng Phong nằm ngửa, gác hai chân lên vai mình, đút cặc vào sâu hơn nữa. Giờ hắn nhìn rõ khuôn mặt yêu quái đỏ bừng dục tình, mắt long lanh nước mắt vì sung sướng, miệng há ra thở hổn hển. Hai núm vú vàng sẫm của hắn bị Ngộ Không se se, véo mạnh, khiến cho Hoàng Phong rên lớn hơn.
Ngộ Không nắc liên hồi, mồ hôi rơi xuống thân thể Hoàng Phong, trộn lẫn với nước nhờn từ lỗ đít Hoàng Phong.
– Aaaaa.. tiểu yêu sướng quá Đại Thánh ơi!
– Ngươi sắp ra chưa? Ra đi, ta muốn xem yêu quái xuất tinh thế nào!
Ngộ Không ra lệnh, tay sục cặc Hoàng Phong nhanh hơn. Hoàng Phong gầm lên, thân thể co giật, tinh dịch trắng đục phun mạnh lên bụng mình, bắn xa đến tận ngực. Trong lúc bắn tinh, lỗ hậu Hoàng Phong co bóp dữ dội làm Ngộ Không không chịu nổi, hắn đẩy sâu hết cỡ, gầm một tiếng dài, bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi đầy vào trong Hoàng Phong.
Chưa dừng lại, Ngộ Không giật một sợi lông biến thành phân thân. Rồi ra lệnh cho phân thân đó lật Hoàng Phong lại, quỳ như một con hồ ly dâm đãng, sau đó đút cặc vào từ phía sau. Lỗ đít Hoàng Phong giờ đã đẫm tinh dịch của Ngộ Không, cho nên khi phân thân chịch vào, dâm dịch trào ra hai bên. Phân thân chịch thêm một hồi dài nữa, lần này bắn đầy lên mông và lưng Hoàng Phong, tinh dịch trắng đục chảy dài xuống đùi yêu quái. Hoàng Phong nằm gục, thân thể run rẩy, lỗ đít đỏ au sưng mọng. Hắn không còn sức van xin nữa, chỉ thì thầm:
– Đại Thánh… tiểu yêu phục rồi… xin tha mạng…
Đúng lúc đó, Linh Cát Chân Nhân xuất hiện. Ngộ Không thổi một hơi mặc lại y phục cho bản thân và Hoàng Phong.
Linh Cát nói:
– Súc sinh, sao còn chưa mau hiện nguyên hình?
Sau đó Linh Cát thu phục Hoàng Phong Quái với nguyên hình là con chồn vàng rồi mang đi. Ngộ Không nhìn theo, vuốt ve con cặc vẫn còn nửa cứng của mình, nghĩ thầm:
– Đít chồn vàng ngon thật, lần sau gặp yêu quái nào đẹp là phải thử tiếp.
Sau đó hắn nhớ lại sư phụ vẫn còn trong động, liền chạy vào trong đem chàng ra ngoài, không quên phun lửa và lấp kín lửa động để thiêu trụi toàn bộ đám tiểu yêu, tránh cho chúng hãm hại dân lành.
Lại nói về Trư Bát Dái, sau khi ăn cơm xong hắn có chút buồn ngủ. Nhưng khi bản thân chỉ thiếp đi một chút thì nghe có tiếng cười đùa bên tai. Thì ra ba thiếu niên con trai bà lão đang rủ nhau ra bờ suối gần nhà tắm.
Bọn họ cởi hết y phục, thân thể trần truồng trắng nõn hiện ra dưới ánh hoàng hôn. Cả ba đứa mông tròn đầy đặn, núm vú hồng tươi, da mịn như tơ, con cú bé nhỏ dễ thương nhưng hai hòn dái tròn trịa. Chúng đùa nghịch dưới nước, tiếng cười vang vọng.
Bát Dái ẩn mình sau bụi cây, mắt đỏ ngầu để lộ dâm ý, con cặc heo mập ú 19cm trong quần đã cứng ngắc từ lâu. Hắn thì thầm:
– Trời ơi… ba tiểu mỹ thụ thế này… không chịch thì phí cả đời!
Không nhịn nổi nữa, hắn hoá thân thành một chàng trai tuấn tú lực lưỡng, dùng phép trói nhẹ nhàng khóa tay chân ba thiếu niên lại, khiến chúng không chạy được nhưng vẫn có thể cử động nhẹ.
Ba thiếu niên hoảng hốt:
– Ngươi… ngươi là ai? Thả chúng ta ra!
Bát Dái chỉ cười dâm đãng, cởi sạch y phục mình, tiến đến ôm vào eo một cậu thiếu niên, cặc chà chà vào khe mông trắng muốt.
– Các đệ đừng sợ… huynh sẽ làm các đệ sướng đến bay lên trời!
Ba cậu con trai lần lượt là Đại Lang, Nhị Lang và Tam Lang, bị Bát Dái thổi vào mặt mê khí nên trở nên ngoan ngoãn, hứng tình. Hắn đẩy Đại Lang nằm sấp trên bãi cỏ, banh mông ra, liếm một đường dài từ lỗ đít lên. Lưỡi hắn dài ngoằng, chui sâu vào trong quấy đảo, làm Đại Lang run rẩy rên rỉ:
– A… đừng… chỗ đó… a… sướng quá…
Lỗ đít thiếu niên chặt khít co bóp quanh lưỡi Bát Dái, nước nhờn tiết ra ướt đẫm. Đồng thời, hắn dùng hai tay vuốt ve Nhị Lang và Tam Lang: tay trái sục cặc Nhị Lang, tay phải se núm vú Tam Lang.
Nhị Lang bị sục thì cặc nhỏ cứng ngắc, đầu khấc đỏ au tiết nước nhờn trong suốt, cậu thiếu niên thở hổn hển:
– Đừng… a… a… sướng quá…
Tam Lang bị se núm thì cong người, mông ưỡn lên cọ vào đùi Bát Dái. Bát Dái cười lớn:
– Các đệ ngon quá… huynh sẽ chịch từng đứa một!
Hắn nhổm người ngồi dậy, cầm con cặc mập ú chà vào lỗ đít Đại Lang đã ướt nhẹp.
– Cho huynh vào nhé?
Không đợi Đại Lang trả lời, hắn đẩy mạnh một phát, nửa con cặc chui vào trong. Đại Lang hét lên:
– Aaaaa… to quá… rách mất… xin huynh nhẹ thôi…
Nhưng Bát Dái không nghe, ôm eo cậu thiếu niên nắc liên hồi, tiếng da thịt bạch bạch vang lên bên sông. Mỗi cú nắc làm Đại Lang run rẩy, lỗ đít co bóp siết chặt con cặc heo.
Muốn thay đổi tư thế đụ, Bát Dái nằm ngửa, kéo Tam Lang ngồi lên mặt mình, để cậu thiếu niên cho hắn liếm đít. Tam Lang đỏ mặt:
– Đừng… ta sướng… – cậu rên rỉ thảm thiết vì lưỡi Bát Dái chui sâu quấy đảo.
Sau đó Bát Dái kéo Tam Lang quỳ xuống mút 8 quả trứng dái của mình. Tam Lang nhỏ nhất, miệng bé xíu ngậm hết hòn dái này đến hòn dái khác, lưỡi liếm quanh làm Bát Dái rên khoái chí;
– Huynh sướng lắm tiểu mỹ nhân… liếm mạnh vào!
Còn Nhị Lang thì được hắn ra lệnh ngồi lên con cặc mình. Đại Lang từ từ hạ mông xuống, lỗ đít không nuốt trọn con cặc mập, cậu rên rỉ:
– A… cặc bự quá… huynh ơi… sướng quá!
Bát Dái vừa được mút trứng dái vừa được đụ vừa được bú lỗ hậu thiếu niên, cơn sung sướng đến nhanh chóng. Hắn ngồi dậy đặt Đại Lang nằm ngửa ở dưới cùng, Nhị Lang nằm sấp đè lên người Đại Lang, cuối cùng là Tam Lang nằm ngửa ở trên lưng Nhị Lang. Ba cái lỗ hậu trinh non ở đó lộ ra, phập phồng, mời gọi.
Bát Dái gầm lên, đụ xen kẽ từng cái lỗ một rồi hai mắt trợn trắng, xuất mấy chục đợt tinh dịch được hội tụ từ tám quả trứng dái lấp đầy từng cái lỗ một.
Ba thiếu niên thở hổn hển, mắt mờ đục vì sướng, không còn kháng cự nữa. Bát Dái cười thỏa mãn:
– Các đệ ngon quá… huynh còn muốn nữa…
Nhưng bất thình lình, Bát Dái cảm thấy tám cái trứng dái bị một tấm lưới siết chặt siết chặt dần. Sau đó hắn bừng tình, thì ra nãy giờ chỉ là ảo mộng, nhưng cái lưới siết chặt tám quả trứng dái vẫn là thật, cứ thế treo Bát Dái lên trên xà ngang.
Đúng lúc đó bà lão xuất hiện, hóa ra là Lê Sơn lão mẫu giả dạng để thử lòng. Bái Dát hét lên đau đớn:
– Aaaaa! Đau quá! Bà ơi tha cho con! Con sai rồi!
Lê Sơn lão mẫu:
– Đây là bài học. Hứa sửa chữa thì ta tha.
Bát Dái khóc lóc van xin, hứa sẽ kiềm chế dục vọng. Lê Sơn lão mẫu nói phải treo hắn một đêm lạnh cho hắn ghi nhớ thì mới thả ra. Lê Sơn lão mẫu sau đó bấm đốt tay, rồi dặn dò Tiểu Bạch Long đến động yêu quái để đón sư phụ, thì ra bà đã tính được Ngộ Không đã cứu được Huyền Trang.
Chịu đau đớn suốt một đêm, sáng hôm sau Bát Dái mới được thả xuống đất, liền chạy theo đoàn tụ cùng sư phụ. Thầy trò tiếp tục lên đường.