“Anh… đừng… em không chịu nổi nữa…”
Tiểu lang ngã nhào xuống nệm rơm ẩm ướt, toàn thân bết dính mồ hôi và tinh dịch, mông run bần bật, nơi phía sau đã đỏ bừng, sưng tấy, vẫn rục rịch co bóp như chưa no nê.
Nhưng Tạ Lâm không cho nghỉ.
“Vẫn còn heat. Cơ thể em đòi nữa, chứ không phải anh ép.”
Hắn tách chân cậu ra, nâng một bên đùi lên, rồi cắm vào từ cạnh hông, trong tư thế nghiêng.
Phập –!
“A A A A Á –!”
Cú thúc chéo góc khiến cậu bắn luôn ra mà không cần chạm, chất trắng tung tóe lên cả bụng và ngực. Mắt mở lớn, tiểu lang co giật từng đợt, miệng há ra mà chỉ thở gấp, không nói thành tiếng.
Bạch – bạch – bạch –!
“Ư a… sâu… nữa… nóng… muốn điên…”
Lần này, Tạ Lâm không rút ra hoàn toàn, mà chỉ dập trong biên độ ngắn, liên tục, không ngừng, khiến bụng dưới cậu phập phồng, mông va nhịp, dịch dâm ướt cả phản tre.
Cậu bị quay sấp, ép nằm rạp xuống, tay bị trói tạm bằng dải vải rách. Tạ Lâm từ phía sau đè lên như thú săn mồi, hai tay giữ chặt vai cậu, rồi đâm dập bạo liệt.
“A Á –! Anh… sâu quá… rách mất…!”
Phập –! Phập –! Phập –!
Cạch – cạch – bạch – bạch –!
Tiếng thịt đập vào nhau vang vọng, xen giữa tiếng rên rỉ nức nở, tiếng liếm mút, tiếng rên xin run rẩy.
“Em không dừng lại được… anh cũng không dừng lại…”
Tạ Lâm lật ngửa tiểu lang, để cậu cưỡi ngược, tay chống lên bụng hắn, còn nơi mềm nóng kia thì nuốt trọn phân thân hắn từ góc dưới hướng lên.
Tiểu lang lắc hông điên cuồng, như một con thú nhỏ phát tình, nước dâm văng tung tóe, mắt đỏ hoe, lưỡi thè ra, miệng rên không dứt.
“A Á Á –! Cho em nữa… cho em chết trên của anh…!”
Trưa, cả hai kiệt sức, nhưng chỉ cần nghe tiếng rên nhỏ từ cổ họng tiểu lang, Tạ Lâm lại dựng cậu dậy, đặt nằm nghiêng trên chân mình, tiếp tục “ăn” như chưa từng nghỉ.
Chiều, cậu ngủ mê man một lát, vừa tỉnh dậy đã tự động giang chân, dúi đầu vào cổ hắn mà rên nỉ non.
“Anh… phần thưởng… cho em… vào đi…”
Tối xuống, tiểu lang đã không biết mình lên bao nhiêu lần, chỉ nhớ có lúc được bế ra hiên nhà, ngồi trên đùi Tạ Lâm mà bị thị tẩm dưới ánh trăng.
“Anh… đừng tha cho em… cho em trống rỗng rồi đầy lại… hết lần này đến lần khác…”
Và hắn – như một con sói đầu đàn điên loạn – đã làm đúng như thế.