Bịch!
Tiểu lang bị đè ngửa xuống phản tre, mái tóc xám bạc ướt đẫm mồ hôi bám lên mặt, miệng rên dại, mắt long lanh ướt nước.
“Không… a… anh đừng dừng… đừng rút ra mà…!”
Tạ Lâm gầm khẽ, đôi mắt tối bừng dục vọng. Hắn vừa bị cưỡi ngược, cắn rách vai, bắn ra non nửa trong cơn cuồng loạn. Nhưng giờ thì đến lượt hắn—phản công, bù lại tất cả.
“Muốn sâu hả? Muốn đến không đứng dậy nổi? Tao cho!”
Phập –!
Hắn cắm vào một cú mạnh như đâm xuyên, khiến cả người tiểu lang co giật. Cậu cong người lên, hai tay bấu lấy tấm lưng rắn như đá, miệng hét lên trong khoái cảm:
“A A Á! Vỡ mất… anh đừng… aa – cứ thế – sâu quá…!”
Bạch – bạch – bạch – bạch –!
Cú thúc nào cũng nặng, sâu, tàn nhẫn – tiểu lang không còn vùng vẫy nữa, mà là run rẩy, đón nhận, giật từng nhịp mông theo từng cú cắm.
Mỗi lần rút ra, hắn đều để lại tiếng “rột – chụt” vì quá ướt. Cậu co chân lên quấn chặt hông hắn, cả người run như cơn động kinh vì sướng.
“Lên tới não… ư… vào sâu nữa… đừng dừng mà…!”
Tạ Lâm như phát cuồng. Hắn giữ chặt eo nhỏ, cắm vào nhanh hơn, mạnh hơn.
Bạch bạch bạch – bạch bạch bạch – bạch bạch!!
Cậu gần như không còn biết mình là ai, chỉ còn tiếng rên, nước mắt và khoái cảm cuồn cuộn.
“A á á – nóng quá – có gì trào ra trong em… anh… sắp…!”
Phập –!
Hắn chôn tới tận gốc, giữ im tư thế đó, rồi nổ tung bên trong.
“Ư… A A A Á!!!”
Tiểu lang rít lên, rụng cả người, chất nóng bên trong trào ra từng đợt, co rút nuốt lấy hắn. Phản tre dưới lưng rung lên bần bật, nước nhầy ướt đẫm cả lớp vải rách.
Họ quấn lấy nhau, nóng bỏng, dính sát, thở phì phò như hai con thú vừa giao phối sống còn.
Tạ Lâm gục mặt vào hõm cổ cậu, ngực phập phồng như trống trận.
“Tao… vẫn còn…”
Tiểu lang rên nhẹ, đôi môi run rẩy cười yếu ớt:
“Còn heat… chưa hết mà…”
Lửa dục chưa tắt. Đêm dài. Cơn heat kéo dài ba ngày.
Và một con sói phát tình không bao giờ dừng khi chưa cạn kiệt hoàn toàn.
…
Bên ngoài, trăng mỏng treo lửng, sương lạnh buông trên tán lá, nhưng trong lều tranh, hơi nóng dâm tình nồng như lửa thiêu.
Phản tre kêu rên không ngớt, tấm chăn bên dưới đã ướt mềm, thấm đầy thứ dịch trắng sánh trào từ nơi sâu nhất của tiểu lang.
“Ư… nữa… sâu nữa đi… đừng ngừng lại… ư ư a á…”
Cậu không còn tỉnh táo, chỉ biết lắc mông, nài xin, rên rỉ, nước từ hậu huyệt tuôn ra từng đợt theo nhịp cắm rút dồn dập.
Tạ Lâm đã lên lần thứ hai, vẫn không dứt. Hắn thở gấp, giữ lấy mông tiểu lang mà thúc từng cú đầy bạo lực.
Bạch – bạch – bạch – bạch –!
“A á… sắp… nữa… đầy trong em…”
“Vẫn còn rộng quá,” – Hắn gầm khẽ, rồi lật cậu lại, đè úp xuống, kéo hông lên cao.
Phập –!
Cú đâm từ sau khiến tiểu lang rít lên như dã thú, toàn thân cong lại, ngực ép sát xuống phản.
“A A A Á! Tư thế này… a… chạm… chạm đến tận cùng rồi!”
Tạ Lâm bóp eo cậu, thúc không dừng. Cảnh tượng mông tròn nhỏ va vào hông hắn nhịp nhàng, để lại âm thanh “bạch – bạch – bạch”, nước dâm chảy ròng, dính ướt cả đùi trong.
“Em… sắp nữa rồi… nóng trong bụng quá…!”
Phập –! Phập –!
Từng cú thúc sâu vào như muốn khoan rỗng ruột cậu, khiến bụng dưới cậu phồng nhẹ, cảm giác như bị tống đầy đến tận ngực.
Hắn rút ra, cắm vào miệng cậu.
“Mút đi, con sói nhỏ… lúc cưỡi tao hăng lắm mà.”
Tiểu lang há miệng, bú lấy không chút do dự, nước mắt lẫn nước miệng trào ra mép, liếm sạch, nuốt sạch, phát ra tiếng “chụt – chụt – chụt” ướt át.
Hắn lại dựng cậu dậy, để cậu cưỡi ngược trên đùi, vừa liếm cổ vừa đẩy hông từ dưới lên, chạm nơi mềm nhất trong bụng cậu.
“Ư… nữa… em chịu được… làm đến sáng đi…”
Cạch – bạch – bạch – bạch – bạch –!
Thịt va vào nhau, mồ hôi và tinh dịch dính lên ngực, bụng, đùi, cả hai ướt rượt, trơn nhớp, như thú vật giao phối trong mê dại.
“A a a á… nữa… anh… đừng rút ra… em muốn đầy mãi…!”
Lại nữa. Lại sâu. Lại đầy.