Ánh nắng đầu ngày xiên qua tán lá, lấp lánh như rắc vàng trên nền đất ẩm.
Tuấn thức dậy sớm, thân hình trần trụi còn in dấu vết của đêm sinh nhật nồng cháy. Cậu lặng nhìn Lâm đang ngủ say, tấm chăn mỏng tụt khỏi vai để lộ tấm lưng mảnh khảnh có vết cắn đỏ hồng bên hõm cổ.
Tuấn cúi xuống hôn lên đó một cái thật nhẹ.
Khi Lâm hé mắt tỉnh dậy, đã thấy Tuấn bê vào một tô cháo nóng. Anh mỉm cười:
“Lại định bù đắp cho đêm qua hả?”
Tuấn liếc nhanh:
“Đêm qua mới bắt đầu thôi… hôm nay là sinh nhật mà, đâu thể hết liền được.”
Ánh mắt hai người chạm nhau, chẳng cần thêm lời.
…
Giữa buổi trưa, khi cả hai đang cùng nhau dọn cỏ ở góc rẫy sau nhà, Tuấn bất ngờ kéo Lâm vào sát gốc chuối. Gió phất qua, trời đứng gió nhưng bụng Tuấn lại cuộn trào.
Cậu đẩy Lâm ngồi xuống bờ đất, kéo áo anh vắt lên cành cây, rồi áp sát lồng ngực ướt mồ hôi của mình vào người kia.
“Giữa trời, giữa đất, giữa cái nắng này… con lại muốn bố.”
Lâm thở gấp, tay vịn hông Tuấn. Cậu đã đẩy nhẹ anh nằm xuống nền cỏ, kéo quần Lâm xuống, hôn phớt qua đùi rồi thè lưỡi liếm vào lỗ nhỏ còn rịn nhựa đêm qua.
Chóp chép… ọc ọc… chóp chép…
“Ưm… trời ơi Tuấn… con ham vậy đó hả…”
“Với bố… lúc nào con cũng đói…”
Tuấn liếm sâu, lưỡi xoáy vòng khiến Lâm phải rướn hông nghênh đón. Hai tay anh siết lấy tóc cậu, mắt ngửa nhìn trời.
Mây trôi chậm. Nắng rọi xuống thân thể Tuấn, rực rỡ như tạc tượng. Cơ bụng nổi rõ, vai rộng, cây hàng vểnh cao cứng ngắc.
Phạch! – Tuấn không báo trước, đâm sâu cây hàng một cú mạnh khiến Lâm giật nảy.
“Á… trời… á á!”
Bạch bạch bạch! – mông Tuấn đập liên hồi vào mông Lâm. Từng cú thúc mạnh mẽ đẩy anh lún sâu xuống lớp đất mềm, lỗ nhỏ co bóp phát điên vì căng đầy.
Lâm siết chân quanh eo Tuấn, đón từng cú đâm dồn dập. Mồ hôi hòa quyện, tiếng rên vang vọng cả rẫy vắng.
“Ưm… á… á á… sâu quá… trời ơi con ơi…”
“Bố thích không… thích con đâm giữa rẫy không?”
Bạch bạch! Phạch! Bạch bạch!
“Ư… á á… Tuấn… bố chịu không nổi…”
Tuấn gầm lên, rút ra gần hết rồi phập! thật sâu.
Phụt! Phụt! Phụt!
Dòng sữa bắn sâu vào bên trong, nóng hổi, tràn đầy, khiến Lâm cong người, co giật từng đợt theo luồng tinh trào.
Cả hai đổ người bên nhau dưới bóng chuối. Cỏ ướt, đất ướt, nhưng trái tim họ thì khô ráo và rực sáng như ánh nắng rọi qua kẽ tay.
…
Buổi chiều hôm ấy, Tuấn cùng Lâm ngồi bên hiên chòi, tay trong tay nhìn xa xăm cánh đồng rau cải đang lớn.
Trong làn gió thoảng, họ cùng mường tượng về những ngày sau:
Một mái nhà kiên cố hơn…
Một vườn rau sạch rộng gấp đôi…
Một cuộc sống không lo cơm áo gạo tiền…
Và nếu đủ duyên, họ sẽ nhận nuôi một đứa nhỏ, cho nó một tuổi thơ mà cả hai từng khao khát.
Đêm đến, ánh đèn trong căn chòi rọi qua lớp cửa sổ tre. Lâm gối đầu lên ngực Tuấn, nghe tiếng tim vững chãi đang đập vì mình.
Cuộc đời dẫu từng đầy những cúi đầu, nhưng giờ đây, họ đã có thể ngẩng mặt mà sống, bên nhau, và cùng vun đắp một mai sau đầy nắng ấm.