Gió chiều hắt qua rẫy, kéo theo làn sương mỏng bảng lảng nơi chân núi. Lâm rảo bước trên lối đất đỏ về căn chòi, người còn bám bụi, mồ hôi vắt ướt lưng áo sau một ngày làm việc.
Anh vừa bước vào hiên nhà thì khựng lại.
Căn chòi không còn ánh đèn dầu vàng vọt thường ngày, thay vào đó là ánh nến dịu dàng toả khắp gian bếp nhỏ. Một chiếc bánh kem đơn sơ được đặt trên bàn gỗ, lấp lánh trong ánh lửa bập bùng. Bên cạnh là bình hoa dại vừa hái, tươi nguyên.
Lâm chưa kịp hoàn hồn thì Tuấn từ trong bước ra.
Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, nút cài hờ, để lộ ngực rắn chắc. Mái tóc còn vương chút nước, mùi xà phòng thơm mát lan nhẹ trong không khí.
Tuấn mỉm cười:
“Chúc mừng sinh nhật bố nuôi.”
Lâm đứng lặng. Cổ họng nghèn nghẹn.
Anh không ngờ mình vẫn còn được nhớ đến… vẫn có người chờ mình về, thắp nến cho mình, làm bánh cho mình…
Tuấn bước lại gần, cầm tay anh kéo vào:
“Bố ước gì đi, rồi thổi nến.”
Lâm nhắm mắt. Lời ước không nói ra, nhưng ánh mắt anh nhìn Tuấn sau đó đã rõ hơn mọi điều.
Nến tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng ngoài khung cửa sổ. Tuấn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Lâm, rồi hôn chậm dần xuống môi, cổ.
“Đêm nay… là của bố.”
Không lời nào thêm, Tuấn bế bổng Lâm đặt lên tấm phản tre trải chiếu mỏng. Anh cởi áo Lâm chậm rãi như lột từng lớp kỷ niệm. Lâm run nhẹ, bàn tay luống cuống chạm vào ngực Tuấn, cảm nhận làn da nóng hổi dưới tay mình.
Tuấn rúc đầu vào ngực anh, hôn khắp, rồi lần xuống dưới, vừa hôn vừa cởi váy ngủ. Lâm không nói, chỉ thở dốc từng đợt, cơ thể rung khẽ.
“Ưm… Tuấn à…”
Cậu quỳ xuống giữa hai chân anh, thè lưỡi liếm nhẹ lên lỗ nhỏ đã bắt đầu rịn ướt.
Chóp chép… chóp chép… ọc ọc…
Lâm rên khẽ, hai tay bám lấy mép chiếu.
“Á… bố chịu không nổi…”
Lưỡi Tuấn điên cuồng, lỗ nhỏ co thắt liên tục, từng đợt dịch tuôn ra trơn trượt. Tuấn đứng dậy, kéo quần xuống, cây hàng bật ra cứng ngắc.
“Đêm nay… để con tặng bố thật nhiều…”
Phạch! – một cú đâm sâu khiến Lâm giật nảy.
Bạch… bạch… bạch… – tiếng mông đập vào nhau vang trong đêm tối.
Cơ thể Tuấn ướt mồ hôi, mỗi cú thúc là một lần cây hàng cạ sâu vào bên trong, chạm đến tận điểm nhói khiến Lâm oằn người.
“Ưm… ưm… trời ơi… á… sâu quá…”
“Bố của con… hôm nay phải ra hết nha…”
Bạch bạch bạch! Phạch phạch!
Lâm bấu chặt tấm chiếu, cơ thể đong đưa theo từng cú giã. Lỗ nhỏ nóng rực, co bóp liên hồi như muốn nuốt trọn từng khấc cứng.
Tiếng rên, tiếng mút lưỡi, tiếng đâm xuyên hòa vào nhau thành bản nhạc hoang dại.
“Ư… ưm… a a a… Tuấn… con làm bố điên lên rồi…”
“Con muốn bố nhớ đêm sinh nhật này… không bao giờ quên…”
Tuấn rút ra, đặt cây hàng phập lại lần nữa thật mạnh, rồi giữ yên – phập! – sâu đến tận gốc.
Phụt! Phụt! Phụt!
Dòng sữa nóng tràn sâu vào trong, chảy ra ngoài theo nhịp co thắt mãnh liệt của lỗ nhỏ.
Cả hai đổ vật ra chiếu. Tim đập thình thịch. Lâm nhắm mắt, nước mắt lăn khẽ, không phải vì đau, mà vì hạnh phúc.
“Cảm ơn con… Tuấn…”
Tuấn thì thầm bên tai anh:
“Còn nhiều sinh nhật nữa bố sẽ có… nhưng đêm nay là đêm bố thuộc về con.”