Trưa lên cao. Mặt trời như rót lửa xuống mảnh rẫy nhỏ nằm giữa thung lũng. Cỏ cháy vàng quanh bờ, mùi nắng lẫn với mùi đất, hun khô cả không khí.
Giữa mảnh đất ấy, Tuấn cởi trần, quần cộc sắn lên tận đùi, tay cầm cuốc, nhịp đều đều bổ xuống. Cơ bắp cuồn cuộn dưới ánh nắng hắt bóng rõ rệt lên mặt đất. Mồ hôi chảy dài từ cổ, dọc sống lưng, đọng thành dòng nơi rãnh lưng, rồi thấm xuống cạp quần.
Từng nhịp cuốc là từng lần ngực nở, vai gồng, bụng siết cơ. Cơ thể ấy — qua năm tháng lao động — không còn là một trai trẻ non tơ, mà là một người đàn ông trọn vẹn, cường tráng, lực lưỡng. Một vẻ đàn ông khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng phải cắn răng nuốt nước bọt.
Từ trong nhà, Lâm bước ra, tay cầm ca nước mía mát lạnh, áo sơ mi mỏng lay theo gió. Anh định gọi lớn thì ánh mắt dừng lại — và không thể rời.
Tuấn vẫn cắm cúi cuốc. Mồ hôi từ hai nách nhỏ giọt, hai mông chắc nịch lộ rõ sau lớp vải mỏng. Ánh nắng khiến da cậu óng lên, như có thể sờ thấy độ nóng qua làn không khí lượn lờ.
Cả người Lâm nóng bừng. Không phải vì trời nắng. Mà là vì cái cơ thể ấy. Vì từng giọt mồ hôi. Vì từng cú gồng người đầy dâm tính.
Lâm nuốt khan, bước lại gần.
“Tuấn… nghỉ chút đi con, nắng quá…”
Tuấn quay lại, mỉm cười, mặt đỏ ửng vì nắng:
“Bố nuôi đem nước ra kịp lúc ghê ha…”
Cậu cầm ca nước, uống một hơi hết sạch. Nước mía còn vương quanh miệng, nhỏ xuống cổ.
Lâm nhìn không chớp mắt.
Tuấn chợt phát hiện ánh mắt lạ từ Lâm. Cậu đặt ca nước xuống, tiến lại gần, hơi thở vẫn phập phồng.
“Bố nhìn gì ghê vậy?”
Lâm toan quay đi, nhưng Tuấn đã nắm tay kéo lại.
“Bố nuôi… nãy giờ con cũng… cứng muốn chịu không nổi…”
Cậu vừa nói vừa kéo tay bố áp lên giữa hạ bộ mình. Rắn. Nóng. Căng như sắt.
Lâm thở dốc. “Tuấn… ngoài trời đó… trời ơi…”
Tuấn cười khẽ, cúi xuống liếm tai anh một cái:
“Nắng vậy mà bố còn nóng mắt vì con… giờ thử nóng da thịt luôn hen…”
Không chờ thêm, Tuấn ôm chặt lấy Lâm, đẩy anh vào rìa lùm chuối rậm. Bố nuôi run rẩy, lưng tì gốc cây, váy bị xốc cao tới bụng.
Tuấn quỳ xuống ngay giữa ánh nắng trưa, vùi đầu vào khe mông Lâm.
Chóp chép… chóp chép… ọc ọc… – tiếng lưỡi liếm nóng hổi, lỗ nhỏ co giật liên tục, nước miếng lẫn dịch tràn xuống đùi. Lâm bám vào thân chuối, rên khẽ:
“Ưm… trời ơi… ngoài đây mà con cũng… á… liếm…”
Tuấn luồn lưỡi sâu hơn. Lỗ nhỏ run bần bật, đỏ hồng, rịn ướt.
“Ưm… ưm… á… Tuấn…”
Không để Lâm nói thêm, Tuấn đứng dậy, cầm cây hàng nóng rẫy của mình dí thẳng vào lỗ nhỏ đã sẵn sàng, rồi đâm một cú.
Phạch!
“Á… a a a…”
Lâm thét khẽ, cả thân hình bật lên khỏi thân cây. Tuấn giữ chặt hông bố, bắt đầu nhấp đều đặn.
Bạch… bạch… bạch…
Tiếng mông va vào nhau giữa ban trưa, hòa cùng tiếng gió và lá xào xạc. Cây hàng cứng như sắt chọc sâu từng nhịp, lỗ nhỏ co lại giữ lấy từng khấc căng tràn.
“Ưm… bố nuôi của con đẹp quá… lỗ nhỏ ấm quá…”
“Á… á… Tuấn ơi… sâu quá… a…”
Tuấn càng lúc càng mạnh – phạch! phạch! bạch bạch bạch! – thân người Lâm run lên như tàu lá chuối. Mắt anh nhòe nước, hai chân run bắn, tiếng rên vỡ ra từng đợt.
“Ư… ưm… đừng… mạnh quá… bố chịu không… nổi…”
“Con muốn bố nhớ lần này suốt đời…”
Tuấn siết hông, đẩy hết cỡ – phập! – rồi bật ra.
Phụt! Phụt! Phụt! – tinh dịch phóng thẳng vào sâu trong. Lâm cắn môi, mặt đỏ rực, lỗ nhỏ co bóp liên hồi, hứng trọn.
Một hồi lâu, hai người dựa vào nhau, mồ hôi hoà lẫn, tim đập loạn.
Lâm mệt mỏi thở ra, môi run run nói nhỏ:
“Sau này… đừng có chơi ngoài rẫy… dễ bị người ta thấy lắm…”
Tuấn mỉm cười, vuốt nhẹ bụng bố nuôi:
“Nếu có ai thấy… chắc họ cũng chỉ ganh tỵ vì con có được cái lỗ ngon nhất vùng này…”
Bạn có thể chỉ cho tui cách đăng Chương k kiểu là tui tạo một lần hai truyện xong r không biết làm sau để đăng truyện sợ đăng Chương này nó qua chương mới á có cần ghi thêm j vào k mong chỉ ạ