Trời còn mờ sương. Tiếng gà gáy râm ran phía xa. Căn nhà nhỏ giữa vườn rau vẫn chìm trong làn sương bạc trắng, chỉ có ánh đèn bếp hắt qua khe cửa, chiếu một vệt vàng nhạt lên mặt đất.
Lâm đã dậy từ lúc gà gáy canh ba. Anh mặc sơ mi cũ, cài kín đến cổ, tay rửa rau, miệng khe khẽ ngâm một bài vọng cổ cũ. Tiếng nước róc rách chảy qua kẽ tay, mùi hành lá lẫn mùi sương sớm làm lòng anh bình yên lạ.
Nhưng chưa đầy một khắc, một bóng đen lặng lẽ tiến đến phía sau anh, không gây tiếng động. Đó là Tuấn — người trai trẻ vừa thức dậy, thân trên để trần, cơ bắp rắn rỏi ửng lên dưới ánh sáng bếp mờ. Mắt cậu còn ánh cơn buồn ngủ, nhưng cơ thể thì đã căng tràn sinh lực.
Tuấn tiến sát sau lưng Lâm, vòng tay ôm ngang bụng bố nuôi, cằm tì nhẹ lên vai anh, hơi thở phả sát mang tai.
“Bố dậy sớm quá… chưa ăn sáng mà lại để con đói…”
Lâm khẽ giật mình, nhưng chưa kịp quay lại thì một bàn tay to đã luồn vào trong áo anh, ve nhẹ ngực, xoa tròn chậm rãi.
“Tuấn… con còn phải ra rẫy, đừng nghịch…” – Lâm thở khẽ, giọng không đủ nghiêm, rõ ràng là đang mềm ra.
Tuấn ghé môi vào cổ anh, mút khẽ: chụt… chụt…
“Con đói… nhưng đói thứ khác…”
Một tay lùa xuống, vén váy ngủ mỏng của Lâm lên cao, để lộ mông trần mềm mại. Tuấn cúi xuống, đầu gối chạm sàn đất lạnh, môi lướt sát khe mông bố.
“Ưm… Tuấn… sáng sớm…” – Lâm lắp bắp, tay túm lấy bàn rửa để khỏi khuỵu xuống.
Chóp chép… chóp chép… liếm… ọc ọc… – lưỡi Tuấn len sâu giữa khe, liếm dọc lỗ nhỏ, chọc nhẹ vào bên trong, khiến Lâm co chân, lưng ưỡn cong, miệng rên rỉ khe khẽ.
“Ư… đừng liếm nữa… bố… chịu không nổi…”
Nhưng Tuấn không dừng. Cậu đẩy hai mông bố nuôi ra, rồi cúi sát, liếm sâu hơn – chóp… chép… ọc ọc… – đến khi lỗ nhỏ đỏ ửng, rịn ướt, ngoằn ngoèo co rút đón lưỡi. Rồi Tuấn đứng dậy, cầm lấy cây hàng căng cứng của mình, trét nước miếng lên đầu khấc, rồi kê vào giữa khe mông bố, nhấn mạnh.
Phạch!
“Á… trời ơi… sáng sớm mà con…”
Tuấn không đáp. Cậu nắm hông bố, bắt đầu nhấp – chậm nhưng sâu – bạch… bạch… bạch… – từng cú đẩy ép Lâm nghẹn thở, hai tay chống lên mặt bàn, mông bị ghì lại, không thể trốn đi đâu.
“Ư… ưm… a… a a…”
Tuấn càng lúc càng tăng tốc. Cây hàng to lớn chọc sâu – phạch! phạch! bạch bạch! – lỗ nhỏ bị căng hết cỡ, nước tràn ra theo nhịp. Lâm rên rỉ, mặt tì xuống tấm ván, hai chân run bần bật.
“Ư… Tuấn ơi… sao nay… mạnh quá… a a…”
“Con nhịn cả đêm rồi…” – Tuấn rít qua kẽ răng, mồ hôi đọng trên cổ, giọng trầm khản. “Mông bố thơm quá… chặt quá… con nghiện mất rồi…”
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
Lâm như mê đi, mắt nhòe nước. Cảm giác cây hàng chạm vào tận sâu, mỗi cú đẩy là một lần ngực anh va vào bàn bếp, lỗ nhỏ co siết không ngừng.
“Ưm… ưm… Tuấn… ra… ra đi…”
“Không… con muốn trong…”
Tuấn gầm nhẹ, rồi ép sâu lần cuối – phập! – và bắn.
Phụt! Phụt! Phụt! – tinh dịch nóng hổi tràn sâu vào trong. Lâm giật bắn người, hai tay cào mặt bàn, miệng bật tiếng:
“A… a… ơ ơ hơ…”
Cả hai đổ sập vào nhau, mồ hôi hòa lẫn, hơi thở dồn dập giữa gian bếp sớm.
Một lát sau, Lâm thều thào:
“Đồ quỷ… ăn sáng kiểu đó, lát còn sức đâu mà làm…”
Tuấn khẽ cười, ôm bố từ phía sau, thì thầm:
“Chỉ cần bố còn cho con ăn thế này… con làm rẫy suốt đời cũng được.”
Bạn có thể chỉ cho tui cách đăng Chương k kiểu là tui tạo một lần hai truyện xong r không biết làm sau để đăng truyện sợ đăng Chương này nó qua chương mới á có cần ghi thêm j vào k mong chỉ ạ