Năm năm lặng lẽ trôi. Từ ngày rời bỏ căn chồi tạm bợ bên bờ ruộng, Lâm và Tuấn dần gầy dựng được một đời sống ổn định trên mảnh đất riêng. Căn chồi lợp tôn năm ấy giờ đã thay bằng nhà gỗ chắc chắn, vườn rau trước sân xanh tốt, bầy gà con chạy rộn trong bóng chiều.
Lâm nay đã bốn mươi ba. Dáng người vẫn săn chắc, nhưng da đã ngăm hơn, đôi mắt sâu thêm, và những nếp nhăn hằn nhẹ quanh đuôi mày, đuôi mắt. Tuấn thì khác. Giờ đã hai mươi bảy, thân hình rắn như đá, vai u nở rộng, ngực vồng, bụng sáu múi nổi rành rành dưới lớp áo ba lỗ sẫm màu mồ hôi. Đôi tay từng cầm cuốc, gánh nước mỗi ngày làm rẫy giờ đã to lớn, gân guốc, mỗi lần ôm siết đều khiến Lâm thấy mình lọt thỏm trong đó.
Chiều đó, sau buổi hái rau về sớm, Tuấn cởi trần, ngồi thềm trước nhà rửa chân. Nắng chiều dội bóng lưng cậu, làm cơ bắp căng óng lên dưới làn nước mát. Lâm đứng bên bếp, nhìn qua khung cửa, tim bỗng đánh mạnh trong lồng ngực. Ánh mắt ấy… không còn như cái nhìn của một người nuôi dạy nữa. Nó đầy đói khát, đầy cồn cào – như năm xưa chính Tuấn đã từng nhìn Lâm vậy.
Lâm nuốt khan, định quay đi, nhưng chưa kịp thì cánh cửa gỗ mở ra. Tuấn đã bước vào, cười nhẹ:
“Chiều nay đừng nấu nhiều, để con nấu cho.”
Lâm chưa kịp đáp, thì cánh tay Tuấn đã quàng lấy eo anh từ phía sau. Hơi thở trai trẻ phả sau gáy, nóng hổi, nhịp dồn. Một bàn tay đặt lên ngực Lâm, xoa nhẹ — rồi bóp.
“Tuấn… đừng…” – Lâm nói khẽ, giọng không đủ mạnh để cản.
“Lâu rồi…” – Tuấn thì thầm, môi lướt qua cổ bố nuôi, “Lâu rồi con chưa ăn bố… hôm nay, không nhịn được nữa rồi…”
Lâm run bắn. Nhưng thân thể lại đổ ập về phía cậu trai kia như một kẻ nghiện quay về thứ thuốc cũ. Tuấn xoay anh lại, bế thốc lên bàn bếp, hai tay chống hai bên, đôi mắt sẫm lại, nhìn chăm chăm vào khuôn mặt đỏ bừng của người đàn ông mình yêu.
“Bố đẹp… càng lớn càng đẹp.”
“Tuấn… không phải ở đây…” – Lâm thở dồn, nhưng giọng đã nghèn nghẹn, mắt đã long lanh nước.
Tuấn không chần chừ. Cậu cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên môi bố, lưỡi lùa sâu, tay bắt đầu cởi áo Lâm. Chóp chép… chóp chép… ọc ọc… – âm thanh miệng mút môi, liếm lưỡi vang trong căn bếp nhỏ. Lâm không còn phản kháng. Hai chân anh vòng lên eo cậu, ghì chặt lấy, như muốn khiêu khích thêm.
Áo cởi tung, ngực Lâm lộ ra, đầu vú hơi sạm, căng dưới ánh đèn. Tuấn cúi xuống, ngậm một bên — chóp chép… mút… ọc… — Lâm rướn người, rên nghẹn:
“Ư… Tuấn… ưm ưm…”
Tay Tuấn luồn xuống, tụt quần bố xuống đùi. Ngón tay lùa giữa khe mông, lướt qua lỗ nhỏ đã bắt đầu rịn ẩm.
“Vẫn mượt…” – Tuấn thì thầm, rồi đưa hai ngón thấm nước bọt, đút vào – lách… lách… – xoay tròn, day nhẹ khiến Lâm rùng mình, đầu ngửa ra, tay túm chặt vai con.
“Ưm… mạnh lên… Tuấn ơi…”
Không đợi thêm, Tuấn đứng thẳng, tụt quần mình, cây hàng to lớn bật ra – đỏ hừng, đầu khấc rịn nước. Cậu đặt ngay trước lỗ nhỏ đang co thắt, giữ hông bố, rồi ấn — phạch!
“Á…” – Lâm rên vỡ tiếng, lưng cong lên vì cú xâm nhập đầu tiên. Cây hàng Tuấn cắm sâu — phạch… phạch… — từng phân, từng nhịp, cho tới khi cả thân nóng rực chôn trọn trong lỗ nhỏ mềm hút ấy.
Tuấn bắt đầu nhấp. Hông cậu nhịp đều — bạch… bạch… bạch bạch… — lỗ nhỏ co giật, siết từng nhịp, khiến đầu khấc bị bóp chặt liên tục.
“Ư… a… mạnh nữa… Tuấn… a a…”
Bố nuôi ngửa cổ, ngực nẩy theo từng cú thúc. Tay Tuấn giữ chặt hai chân anh, đẩy lên, mở rộng lối vào, rồi dồn lực:
Phạch! Phạch! Bạch bạch bạch bạch!
Tiếng thịt đập vào nhau dội vang khắp căn bếp. Mồ hôi ướt đẫm người. Cây hàng của Tuấn căng tức, giật giật khi thấy bố nuôi rên không dứt, tay túm lấy tay cậu như xin thêm lực.
Tuấn gầm khẽ:
“Bố ơi… sắp…”
Phạch! Phạch! Phạch!
Phụt! Phụt! Phụt!
Tuấn cắm sâu lần cuối, dòng nóng phóng vào sâu thẳm. Lâm giật bắn người, mông co thắt, lỗ nhỏ hút chặt, khiến cậu rên rỉ trong run rẩy.
Hai người gục vào nhau giữa mùi cơm chưa nấu và hơi thở nồng lửa.
Lâm thở gấp, tay vuốt mặt con trai, cười khẽ:
“Tuấn… càng lớn… càng giống chồng người ta…”
Tuấn ghì môi vào trán anh, thì thầm:
“Không. Con là chồng bố.”
Bạn có thể chỉ cho tui cách đăng Chương k kiểu là tui tạo một lần hai truyện xong r không biết làm sau để đăng truyện sợ đăng Chương này nó qua chương mới á có cần ghi thêm j vào k mong chỉ ạ