Từ hôm tờ vé số trúng giải đặc biệt, căn chồi bán nước cũ ven quốc lộ cũng chính thức đóng cửa. Không còn những chai nước đá mờ mờ bốc sương trong thùng xốp, không còn mùi khói thuốc quẩn quanh dưới mái lá tạm bợ. Và tất nhiên, cũng không còn người đàn ông cao lớn ấy – Lâm – ngồi trầm mặc trên chiếc ghế gỗ kê lệch, lặng lẽ chờ đợi.
Tin lan nhanh. Mấy bác tài đi ngang không khỏi ngoái nhìn về phía chỗ cũ, thấy nền đất trống trơn mà tiếc hùi hụi. Kẻ thì thở dài “ổn quá ha, mất chỗ ghé quen”, người lại lẩm bẩm “ổng ngon vậy mà nghỉ sớm thiệt… tiếc”.
Nhưng ở một nơi khác, cách con quốc lộ ấy không xa, phía sau rặng cây dầu lâu năm và mảnh đất trống cạnh con suối nhỏ, một căn chồi mới đã dựng xong. Khung thép vững chãi, mái tôn kẽm phủ kín, vách gỗ ép chắc chắn. Không còn lỗ thủng để gió lùa từng đợt lạnh vào người trong đêm. Lâm đứng trước cửa chồi, áo ba lỗ trắng dính bết mồ hôi, tay chống vào khung cửa nhìn ra mảnh đất nhỏ vừa cày xới.
Phía đó, giữa nắng sáng hanh hanh, Tuấn đang cởi trần. Cậu đeo nón tai bèo, tay cầm cuốc, từng nhát bổ xuống đất nghe cạch… cạch… vang lên đều đặn. Mồ hôi chảy từ cổ, len qua từng múi cơ cuồn cuộn, trượt xuống bụng dưới. Chiếc quần lửng cậu mặc đã ướt sẫm phía lưng, dính chặt vào da, hằn rõ khe mông.
Lâm đứng nhìn, mắt không rời khỏi từng chuyển động nhịp nhàng nơi cánh tay và cái lưng rộng. Trong đáy mắt anh là sự tĩnh tại mà không hề nguội – như tro tàn còn âm ỉ.
Tuấn cảm giác được ánh mắt ấy, quay lại cười, giọng nói to mà ấm áp:
“Bố nuôi! Trưa nay mình ăn canh rau cải nha. Con trồng rồi, chắc mai mọc.”
Lâm nhếch môi cười nhẹ, bước ra khỏi mái hiên, đi lại gần. Tuấn vừa cuốc xong một luống, vừa định thẳng lưng đứng dậy thì cảm thấy một bàn tay lớn ấm nóng áp vào lưng mình.
“Ư…” – Tuấn khẽ rùng mình.
“Đứng vậy mà mồ hôi nhiều dữ.” – Giọng Lâm trầm khàn, sát bên tai cậu.
Tuấn quay đầu lại. Gò má đỏ ửng vì nắng hay vì điều gì đó khác, chính cậu cũng không phân định nổi.
“Thì con làm việc mà… đâu phải ai cũng rảnh như bố nuôi đứng nhìn không đâu nha…”
Lâm chẳng đáp, chỉ kéo tay Tuấn, dắt về phía mái hiên. Cậu cười, không phản kháng. Vừa bước vào mát, Lâm liền cúi xuống, hôn lên bờ vai nhễ nhại mồ hôi của cậu. Mùi da thịt, mùi nắng, mùi đất… tất cả hòa quyện khiến máu trong Lâm sôi lên.
Tuấn rên nhẹ: “Bố… trưa mà…”
Lâm vẫn im lặng, bàn tay trượt xuống eo cậu, kéo quần lửng xuống. Cây hàng bên trong đã nảy cục cục, hăm hở.
Lỗ nhỏ của Tuấn hé ra, đỏ ửng vì mới bị dày vò tối qua. Nhưng khi Lâm cúi xuống liếm một vòng quanh rìa mép, nó lại co thắt nhẹ, như đang mời gọi.
“Chóp chép… chóp… ọc ọc…”
Tuấn lấy tay bịt miệng, nhưng tiếng rên vẫn thoát ra khe kẽ:
“Ưm ưm… bố ơi… trời sáng mà… lỡ ai đi ngang…”
Lâm chỉ gằn giọng một câu:
“Chỗ này giờ chỉ có bố với con. Không ai được quyền nhìn thấy lỗ nhỏ của con, nghe chưa?”
Tuấn gật nhanh, mắt đỏ hoe. Cậu quỳ xuống tấm phản tre đặt tạm dưới mái hiên, hai tay bám mép gỗ. Lâm rút quần mình, cây hàng bật ra, cứng, bóng, và đỏ au.
“Phạch…”
Một cú ấn thẳng vào. Tuấn cắn răng, mông cong lại, lỗ nhỏ nuốt gọn cây hàng như chưa từng dừng lại.
“Bạch… bạch bạch… bạch…”
Lâm thúc mạnh, từng cú dội từ dưới lên khiến bụng dưới của Tuấn phập phồng. Lỗ nhỏ bị khoét sâu, co thắt nhịp nhàng theo từng cú đẩy.
“A… á á… bố ơi… bố ơi… sướng quá…”
Lâm nắm tóc Tuấn kéo ngửa ra sau, môi dán sát tai: “Nói lại đi. Đây là… của ai?”
“Của… của bố nuôi… chỉ mình bố thôi… ưm ưm…”
“Bạch… bạch bạch… bạch bạch…”
Cây hàng quét vào từng góc trong lỗ nhỏ, gân nổi khắp thân. Tuấn thở dốc, chân run, nước dãi chảy từ khóe miệng xuống cằm. Mắt mờ đi vì khoái lạc dồn dập.
Rồi đỉnh điểm tới. Lâm ghì mạnh hông Tuấn, rít qua kẽ răng:
“Cho con nè…”
“Phạch… phụt phụt phụt…”
Nóng, ứa ra từng đợt, đậm đặc tràn ra khỏi mép lỗ. Tuấn bật người lên, mắt trợn ngược, tiếng rên nghẹn lại trong cuống họng:
“Ư… Ưa… a a a a…”
Lâm vẫn cắm sâu, để yên cây hàng trong đó một lúc lâu, tận hưởng cảm giác lỗ nhỏ co giật quanh thân mình như muốn giữ lại mãi.
Giữa trưa nắng, bên mảnh vườn đang được khai hoang, dưới mái hiên đơn sơ mới dựng… là một khung cảnh chỉ riêng hai người đàn ông. Một người đã bỏ lại quá khứ đầy bụi đỏ và khách lạ. Người kia thì đang trồng những mầm sống đầu tiên – cho mảnh đất, và cho chính tình yêu mà cậu dành cho bố nuôi.
—–
Sáng sớm hôm ấy, hơi sương còn đọng trên lá, Tuấn đã lom khom ngoài vườn, tay nâng từng bẹ cải mập mạp, tươi rói. Rau được trồng đều tay, xanh ngắt, nhìn đã thấy mát ruột. Lâm cũng dậy sớm hơn thường lệ, không gọi, không nói, chỉ đứng tựa cửa, ngậm điếu thuốc đã tắt lửa từ lâu, nhìn người con trai đang lom khom bên luống cải.
Hôm nay là ngày đầu tiên cả hai đem rau ra chợ bán.
Chiếc xe máy cũ cột đầy giỏ mây, hai người chở nhau băng qua đoạn đường đất lồi lõm rồi ra đến chợ huyện. Nắng sáng chiếu nhẹ, sương tan dần theo nhịp chạy, để lại trong lòng họ một cảm giác kỳ lạ – vừa yên ổn, vừa hân hoan.
Rau cải bán chạy hơn tưởng tượng. Có lẽ vì tươi, có lẽ vì cái mặt Tuấn tươi rói ngồi sau giỏ mây mà mấy cô bán cá bên cạnh cứ chọc cười. Lâm không nói nhiều, chỉ ngồi hút thuốc, lâu lâu nhấc giỏ rau đưa khách, ánh mắt thỉnh thoảng liếc sang Tuấn rồi lại quay đi như chẳng để ý gì – mà thật ra để ý từng li từng tí.
Chiều về, hai người ghé chợ mua thêm miếng thịt ba rọi, ít cá khô, nắm rau răm. Bữa cơm đầu tiên mừng vụ thu hoạch nhỏ, chẳng sang trọng nhưng đầy tiếng cười. Tuấn đổ bia ra ly, cố tình tràn ra chút ít, rồi cười khúc khích: “Cho có hỷ sự nghe bố nuôi.” Lâm không cười, nhưng mắt ấm lạ thường. Anh cụng ly nhẹ, không nói gì, chỉ ực một hơi hết sạch.
Tối đó, sau bữa cơm, sau mấy lon bia mát lạnh, sau tiếng cười râm ran giữa căn chồi nhỏ – Lâm nằm vật ra phản tre, lưng ướt mồ hôi, tay vẫn còn cầm chiếc quạt mo chưa quạt được lần nào.
Tiếng dế kêu đều ngoài vườn. Gió đêm thổi nhè nhẹ qua vách tôn.
Tuấn nằm bên cạnh, không ngủ. Cậu nghiêng đầu, nhìn người đàn ông đã bao lần ép cậu dưới thân giờ đây ngủ say như một đứa trẻ. Hơi thở Lâm đều, ngực phập phồng chậm rãi. Khuôn mặt anh trong giấc ngủ trông dịu hơn hẳn lúc thức. Không còn vẻ gân guốc, không còn nét trầm mặc thường ngày. Chỉ là một người đàn ông vừa vất vả một ngày, giờ yên giấc trong mái chồi mới cùng người mình thương.
Tuấn khẽ xoay người, kéo nhẹ tấm chăn ngang ngực Lâm. Tay cậu vuốt qua phần ngực rắn, ngón tay dừng lại nơi vết thẹo cũ mờ nhạt trên sườn – thứ chứng tích của bao năm sống bụi đời của Lâm. Cậu đặt môi lên đó, một nụ hôn nhẹ đến mức không đủ để đánh thức.
Rồi cậu nằm sát lại hơn, đầu gối chạm vào đùi Lâm, má chạm vào bắp tay ấm nóng, nhắm mắt lại mà tim đập rộn ràng. Giữa đêm, không một tiếng động thừa. Tất cả như tan ra trong cái yên bình mà cả hai người đàn ông từng không dám mơ tới – giờ đang hiện hữu, lặng lẽ và thật thà.
Bên ngoài, đám rau cải mới trồng đang lớn từng giờ. Mảnh đất cũ kỹ ấy, giờ đây đã thành nhà. Và người bên cạnh, từ bữa đó, đã là nơi để về.
Bạn có thể chỉ cho tui cách đăng Chương k kiểu là tui tạo một lần hai truyện xong r không biết làm sau để đăng truyện sợ đăng Chương này nó qua chương mới á có cần ghi thêm j vào k mong chỉ ạ