Trời đêm miền quê hẻo lánh vốn thường yên ắng, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả dưới bụi rậm, tiếng gió lào xào luồn qua tàu lá chuối khô. Nhưng tối nay, trong cái chồi nhỏ dựng tạm ven đường quốc lộ, lại rộn ràng một cách kỳ lạ.
Lâm ngồi bệt giữa sàn đất, tay cầm tờ vé số đã xổ – sáu con số in đậm trên giấy khớp tuyệt đối với giải đặc biệt vừa phát trên đài. Một trăm triệu. Anh không nói được, nhưng miệng cứ há ra, đóng lại, mắt ánh lên như trẻ nhỏ lần đầu được bánh kẹo. Tuấn đứng kế bên, tay còn cầm cái chén cơm dở dang, mà hai chân đã nhún nhảy không yên.
“Trúng rồi! Trúng thiệt rồi, bố ơi!” – Tuấn la lớn, rồi không kiềm được, ôm chầm lấy Lâm, cả hai cùng ngã lăn ra đất. Tiếng cười khúc khích vang lên giữa nền đêm, ngô nghê mà vui không chịu nổi.
Tuấn lăn qua ôm cổ Lâm, gò má áp lên vai anh, nói như mơ: “Bố nuôi… mình trúng thiệt rồi đó…”
Lâm đưa tay, bẹo nhẹ mũi Tuấn – động tác quen thuộc mỗi khi anh muốn thay lời nói “ừ”. Tuấn cười, dụi đầu vào cổ anh, rồi bất chợt ngồi dậy, mắt nghiêm lại.
“Giờ có tiền rồi… bố à, mình đi khỏi chỗ này nha?” – Tuấn nói, giọng nhỏ lại. “Mình kiếm miếng đất rẫy đâu đó, xa chợ, cất cái chồi nhỏ bằng tôn thiệt dày, không còn lo mùa mưa nữa.”
Lâm ngồi im, nhìn Tuấn như đang cân nhắc.
Tuấn hít sâu, tay siết nhẹ tay anh. “Bố đừng ở đây bán nước nữa. Đừng tiếp mấy ổng nữa. Bố đâu cần tiếp tục làm cái chuyện đó… bẩn lắm.”
Lâm chớp mắt, tròng mắt run nhẹ. Tuấn thấy vậy, vội nắm tay anh, ghì sát hơn, môi mím lại.
“Bố đừng hiểu lầm… con không chê. Con chỉ muốn bố khỏe. Từ bữa tới giờ… mỗi lần thấy bố lết ra sau vách, lại nghe tiếng ‘phạch’, ‘bạch bạch’… lòng con đau quá. Mỗi lần cây hàng bố bị ai cầm, con không chịu được…”
Lâm khựng người. Ánh mắt anh chuyển từ sửng sốt sang xao động. Tuấn cúi mặt, nói khẽ như gió: “Bố đừng tiếp khách nữa. Có con rồi, con lo cho bố. Cây hàng đó… để mình con chăm. Mỗi ngày, mỗi đêm, con sẽ trả bài cho bố. Không để ai khác đụng vào.”
Câu nói tưởng chừng đùa mà chất chứa trong đó là biết bao khao khát. Tuấn thở hổn hển, tim đập nhanh đến nghẹn cổ. Cậu không còn chịu được nữa. Từ lâu, ánh mắt Lâm khi im lặng nhìn cậu, cái chạm tay khi vuốt tóc, cả những lần cây hàng Lâm để mặc cho Tuấn nhìn thấy – đều như lửa ủ lâu ngày, chỉ chờ một cú quẫy nhẹ để bùng lên thiêu trụi.
Lâm bỗng đưa tay lên má Tuấn, ngón cái vuốt dọc gò má đang nóng hừng hực. Anh cúi đầu, môi chạm nhẹ lên trán cậu. Một cái chạm như thừa nhận.
Tuấn ngước nhìn anh, mắt long lanh: “Bố… mình bắt đầu đêm nay đi. Con sẽ trả bài. Từ nay, không ai khác được quyền.”
Lâm không gật, không lắc, chỉ kéo Tuấn ngã xuống sàn đất. Ánh trăng le lói từ khe mái chiếu xuống tấm lưng cậu, đôi vai run run vì chờ đợi. Tuấn xoay người lại, mở chân ra, nhìn cây hàng đang cứng lên trong quần Lâm mà nuốt nước bọt.
Lâm không vội. Anh tháo quần cậu, rồi tách nhẹ hai mông, để lộ lỗ nhỏ hồng sẫm, co thắt nhè nhẹ như đang chào mời. Lâm cúi xuống, đầu lưỡi liếm một vòng quanh viền mép, rồi hôn lên chính giữa khe rãnh.
Tuấn rên: “Ơ ơ hơ… bố…”
Lâm luồn ngón tay vào, rồi khẽ khàng đẩy nhẹ. Lỗ nhỏ siết lấy ngón tay anh, trơn và mềm. Tuấn cong người, mắt lim dim. Lâm rút tay ra, nhổ một bãi nước miếng trét lên đầu cây hàng, rồi nhắm thẳng lỗ nhỏ.
“Phạch…”
Một cú cắm thẳng, sâu, khiến Tuấn rít lên:
“Á… á á… bố… sâu quá…”
“Bạch… bạch… bạch bạch…”
Cây hàng Lâm cày liên tục vào bên trong, tông tới tấp, mạnh mẽ như cơn mưa đá giữa mùa hè. Tuấn cong người, ôm lấy hai bắp đùi của Lâm, miệng bật tiếng:
“Ưm ưm… a… a a a… bố… sướng…”
“Bạch… bạch bạch… bạch…”
Càng lúc Lâm càng tăng lực, hai tay ghì chặt eo cậu, ép sát phần bụng cứng như đá vào mông Tuấn. Lỗ nhỏ thít chặt, mút lấy thân cứng nóng hổi, khiến tiếng “ọc ọc… chóp chép…” bật ra từ miệng Tuấn mỗi khi anh cúi xuống hôn. Mồ hôi cả hai ướt nhẹp, dính thành từng mảng bóng loáng giữa ánh trăng.
“Á… bố… con chịu… chịu hổng nổi… bố… cho ra… cho ra trong con đi…”
Lâm rít khẽ, rồi dập sâu một cú cuối.
“Phạch—phạch… phụt phụt phụt…”
Nóng rẫy, đặc quánh. Tuấn oằn người, run bần bật khi cảm nhận dòng ấm phun thẳng vào trong lỗ nhỏ. Cậu khóc. Không rõ vì đau, vì sung sướng, hay vì cuối cùng… cây hàng ấy đã là của riêng cậu rồi.
Bạn có thể chỉ cho tui cách đăng Chương k kiểu là tui tạo một lần hai truyện xong r không biết làm sau để đăng truyện sợ đăng Chương này nó qua chương mới á có cần ghi thêm j vào k mong chỉ ạ