Mặt trời vừa khuất sau rặng núi, ánh sáng cuối ngày rớt lại như mật ong trên mái lá. Gió bắt đầu mát hơn, mang theo mùi khói bếp và hương đất ẩm quen thuộc của vùng quê sau cơn nắng dài.
Lâm bày mâm cơm ra chiếc bàn nhỏ trước hiên. Chỉ có hai món: cá rô kho tộ và rau luộc chấm mắm. Mùi cá kho thơm nồng, nước màu sánh lại, sực nức cả chồi. Tuấn ngồi đối diện, tay cầm chén nhưng lòng cứ lăn tăn. Từ chiều đến giờ, cậu đã cân nhắc hàng chục lần, nhưng đến khi ngồi xuống ăn cơm rồi, lòng vẫn chưa yên.
Lâm gắp cho cậu một khúc cá, nói khẽ:
“Ăn đi. Cá này anh kho từ trưa, để riết mới thấm.”
Tuấn gật đầu, cầm đũa gắp miếng rau, chấm vào chén mắm pha ớt. Nhưng cổ họng cứ nghèn nghẹn, mùi cá kho hôm nay dù thơm vẫn không nuốt nổi. Cậu liếc nhìn Lâm – dáng ngồi bình thản, lưng hơi cúi, bàn tay to gắp từng miếng cơm, ánh mắt vẫn như mọi khi: trầm, điềm tĩnh, nhưng đâu đó có chút mệt mỏi mà chỉ người sống gần mới thấy được.
Tuấn siết tay, nuốt khan, rồi chậm rãi mở lời, giọng nhỏ như gió lướt qua lá:
“Bố nuôi…”
Lâm ngẩng lên, mắt nhìn Tuấn, không nói gì. Chỉ là một cái nhìn, nhưng Tuấn đã thấy tim mình như rớt một nhịp.
Cậu cúi đầu, bàn tay khẽ xoay chiếc đũa:
“Mấy lần… con thấy có người tới… rồi bố nuôi đi ra phía sau.”
Không gian chùng xuống. Chỉ còn tiếng ve vang xa và tiếng gió xào xạc qua mái chồi. Lâm đặt chén cơm xuống, im lặng một lúc rồi mới chậm rãi nói, giọng anh vẫn trầm khàn, không chút xao động:
“Ừ.”
Một chữ thôi, nhưng như ngọn dao nhỏ cứa vào lòng Tuấn. Cậu hít sâu, tiếp tục:
“Con không hiểu… nhưng cũng không dám hỏi. Chỉ là… con thấy…”
Lâm cắt ngang bằng giọng nhẹ hơn:
“Vì sống thôi con à. Quán nước này đâu đủ nuôi anh, cũng chẳng có đất ruộng gì mà trồng trọt. Ai ghé, ai cần… anh đáp lại. Có tiền mua gạo, mua thuốc, sửa mái nhà mục. Vậy thôi.”
Tuấn cắn môi, cảm thấy sống mũi cay xè. Cậu gật đầu, lòng như nghẹn.
Lâm lại gắp cho cậu một miếng cá, giọng anh bỗng trầm xuống:
“Đừng nghĩ nhiều. Con ở lại đây là ơn trời lắm rồi. Những chuyện khác, đừng để bụng.”
Tuấn ngước lên. Trong ánh chiều tàn, gương mặt Lâm đượm nắng, ánh mắt anh vẫn đầy bao dung. Nhưng cũng chính sự điềm đạm ấy khiến lòng Tuấn càng nhói. Cậu không thể diễn tả hết nỗi thương xót, nỗi rạo rực, cả sự giận dỗi không tên đang cuộn lại trong lồng ngực.
Cậu buột miệng:
“Nếu sau này… con có thể làm được gì cho bố nuôi, con sẽ làm. Dù là gì đi nữa.”
Lâm khẽ cười, ánh mắt dịu xuống:
“Nói gì vậy. Còn nhỏ, cứ sống an yên đi. Giúp anh rửa chén, quét sân, bấy nhiêu là đủ rồi.”
Tuấn không đáp. Cậu gật nhẹ, nhưng lòng lại thầm hứa những điều sâu hơn, không thể nói thành lời.
Bữa cơm kết thúc trong yên lặng. Lâm dọn dẹp, còn Tuấn ngồi hong gió ngoài hiên, mắt lặng nhìn những con chim đang chấp chới bay về rặng tre xa xa.
Gần tối, tiếng xe lại vang lên nơi đầu đường.
Một chiếc ô tô con trơn láng dừng lại trước quán. Cửa xe bật mở, và từ bên trong bước xuống một người đàn ông mặc sơ mi đen, dáng người cao, mùi nước hoa lạ lan ra trong gió. Gương mặt người này vuông vức, có nét từng trải, mắt sâu và đeo kính râm. Hắn tháo kính, mắt lia một vòng quanh căn chồi rồi dừng lại ở Lâm – lúc này đang từ bếp bước ra với tay áo sắn cao, mồ hôi còn đọng trên cổ.
Người đàn ông gật đầu chào, giọng nói trầm nhưng dứt khoát:
“Nghe bảo ở đây… có món giải khát đặc biệt.”
Lâm không tỏ vẻ gì lạ. Anh chỉ nhẹ gật đầu, rồi đưa tay chỉ vào ghế:
“Mời anh ngồi. Uống gì? Cà phê, trà đá, nước mía… hay cái khác?”
Ánh nhìn của họ chạm nhau trong một giây, rất khẽ nhưng có gì đó rất rõ. Rồi người đàn ông cười nhẹ:
“Cái khác.”
Lâm không nói thêm. Anh quay đi, giọng trầm:
“Ra sau chồi, có võng. Tôi theo sau.”
Tuấn từ xa dõi theo, hai bàn tay cậu nắm chặt dưới vạt áo. Cậu không nhìn rõ mặt khách, chỉ thấy vóc dáng cao lớn, tự tin và có gì đó lạnh lẽo. Nhưng cậu đã hiểu. Đêm nay… lại là một đêm như những đêm khác. Mà lòng cậu thì càng ngày càng rối.