Trời vừa sập tối, quốc lộ thưa xe. Căn chòi của Lâm lặng lẽ giữa đồng không mông quạnh, ánh đèn vàng mờ hắt qua tấm bạt phủ, vẽ thành vệt dài nhòe nhạt trên nền đất bụi.
Lâm đang ngồi tựa vào cột gỗ, tay cầm điếu thuốc, thân trần để lộ cả phần ngực săn chắc lẫn bắp tay cuồn cuộn. Mồ hôi từ trán nhỏ xuống, hòa với mùi khói và cả dư vị của lần “trả bài” hồi chiều hãy còn đọng lại. Lỗ nhỏ ở sau lưng nhói nhẹ mỗi khi anh cựa mình, cảm giác cây hàng của Thịnh vẫn còn như nấn ná bên trong, chưa chịu dứt hẳn.
Âm thanh máy xe vọng lại từ xa. Không gầm rú như xe tải, mà êm, thấp – quen thuộc. Lâm dụi thuốc, đứng dậy, kéo nhẹ tấm bạt che phía sau quán. Đèn pha quét ngang căn chòi trước khi xe tấp sát mép lề. Cửa mở.
Ông cán bộ xuống trước, vẫn bộ sơ mi trắng nhưng cổ đã tháo nút, gương mặt bừng đỏ vì hơi men. Phía sau là Thịnh – sắc mặt nghiêm hơn nhưng đôi mắt lại long lanh một kiểu đói khát rõ rệt.
“Chú Lâm ơi,” ông cán bộ gọi, giọng lè nhè, “Hồi chiều làm nửa chừng… giờ nhớ quá.”
Thịnh nhìn sang, môi nhếch nhẹ: “Tôi còn để sót nợ. Cần thanh toán dứt điểm.”
Lâm không nói, chỉ gật đầu rồi dẫn cả hai vào căn phòng nhỏ. Chiếc giường tre giờ đã trải lại khăn mới, nhưng không khí vẫn phảng phất mùi mồ hôi, mùi đàn ông, và mùi dịch nhờn chưa kịp phai.
Ông cán bộ bước tới trước, vòng tay ôm ngang hông Lâm từ phía sau, hai tay vừa thô bạo vừa quen thuộc mò xuống dưới. “Cái lỗ này chiều vẫn khít, giờ có khi… còn nồng hơn.”
Thịnh ngồi xuống ghế, tay mở nút quần, cây hàng bắt đầu vươn lên, bóng và cứng.
Lâm ngoái lại, khẽ rên: “Cả hai cùng lúc hả?”
“Ừ,” ông cán bộ thì thầm bên tai, “Một trước, một sau. Xem lỗ nhỏ của chú chịu nổi tới đâu.”
Không đợi thêm. Lâm bị kéo đè úp xuống giường, hai tay giữ chặt mép chiếu. Thịnh tiến lại từ phía đầu, cây hàng đã cương cứng nhắm thẳng miệng Lâm mà tì vào. Ông cán bộ phía sau thì kéo rộng hai mông, ngón tay lùa vào khe mông trơn ướt đã quen với đường vào ban chiều.
Chóp chép… ọc ọc… chóp chép…
Miệng Lâm bị lấp đầy bởi cây hàng của Thịnh. Cổ họng giật nhẹ theo từng nhịp đẩy vào – sâu và đều. Hai tay anh siết ga giường, mắt ngước lên nhòe lệ.
Phạch.
“A… á…!” – Lỗ nhỏ bị ông cán bộ đâm thẳng vào không báo trước, cây hàng già nhưng dày và thô thúc sâu đến tận trong.
Bạch bạch bạch… ọc ọc… bạch… chóp chép…
Hai bên – một miệng, một lỗ – bị chiếm giữ cùng lúc. Lâm rên không thành tiếng, cả cơ thể bị ghì chặt, hông va đập liên hồi. Cây hàng phía sau cứ thế nện vào không nương nhẹ, khiến dịch nhờn và tinh dịch cũ tràn ra dọc đùi.
“Ư… ưm… sâu… mạnh quá…” – Lâm nói không rõ, vì miệng bị cây hàng to đẩy sát cổ họng.
Thịnh gằn giọng, tay giữ chặt tóc: “Ngậm sâu nữa coi. Lưỡi ngoáy nữa.”
Ọc ọc… chóp chép… bạch bạch bạch…
Lỗ nhỏ siết chặt, mép thịt đỏ lựng liên tục đón nhận từng cú dập sâu. Thân dưới Lâm chạm mạnh vào hông ông cán bộ, tiếng thịt chạm thịt vang đều bạch bạch, trong khi phần miệng vẫn chật cứng.
“Lỗ nó bó ghê quá… tao ra trước đấy.” – ông cán bộ rít lên, rồi dồn một loạt cú thúc điên cuồng.
Phạch… bạch bạch… phạch… bạch…
Phut… phụt… phụt…
“A… aaa…!” – Lâm cong lưng, lỗ nhỏ giật liên hồi khi dòng tinh đặc phun vào tận trong, nóng rẫy. Hông run lên từng đợt, lỗ nhỏ vẫn chưa nhả cây hàng ra.
Thịnh lúc này rút ra khỏi miệng, vỗ nhẹ vào má Lâm, rồi kéo anh lật ngửa. Cây hàng vẫn cương cứng, bóng nhẫy nước bọt.
“Giờ tới lượt tao chơi lỗ nóng đó.”
Lâm gác chân lên vai Thịnh, mắt khép hờ, lỗ nhỏ đỏ au vẫn còn rịn tinh dịch vừa nhận.
Phạch.
“A… á á… sâu…!”
Bạch bạch bạch… bạch bạch…
Thịnh không chờ lỗ giãn, mà thúc luôn – cây hàng trẻ và to hơn nên chạm sâu và mạnh, khiến Lâm cong người, bụng gồng siết.
“Ưm… ơ ơ hơ… trướng… muốn ra nữa…” – Lâm rên khàn khàn, ngực phập phồng, tay cào vào chiếu.
Bạch bạch bạch bạch bạch…
Thịnh dập như điên. Mồ hôi đổ xuống ngực Lâm, tay ghì chặt hông, rút ra đâm vào như muốn phá vỡ cả bên trong.
“Chặt… ngon… tao ra…” – Thịnh rít lên.
Phut… phụt… phụt… phụt…
“Á… aaaa… nóng quá… nữa…!”
Dịch trắng đặc phụt tràn vào trong lần nữa, lỗ nhỏ bị đổ đầy thêm một đợt, chất lỏng ấm sền sệt tràn ra không kịp giữ.
Lâm nằm thở dốc, hai chân còn run. Họ không rút ra vội, chỉ nằm đè lên anh, tiếng thở dồn dập.
Một lúc lâu sau, ông cán bộ cười khẽ, kéo ghế ra ngoài hút thuốc. Thịnh nằm lại trên giường, tay vuốt ngực Lâm, khẽ nói:
“Đêm nay tao không về. Tao muốn chơi chú tới sáng.”
Lâm không nói gì, chỉ thở hắt ra, lỗ nhỏ hãy còn rịn dịch nóng, khẽ co giật theo từng nhịp đập lặng lẽ từ sâu trong.