Cửa vừa khép lại sau lưng ông Cường, Lâm còn chưa hoàn hồn. Lỗ nhỏ rịn ướt, co bóp nhẹ vì dòng tinh vừa được bắn vào trong vẫn chưa thôi nóng rát. Bên mép ga loang một vệt sữa đục tràn dài, Lâm nghiêng đầu, thở dốc từng đợt. Hậu bước lại gần, khoác áo thun nửa kín nửa hở, cây hàng đã dựng từ lúc đứng xem.
“Giờ tới phiên tao, em trai à,” Hậu nói, giọng trầm ấm nhưng ánh mắt đầy dục tình. Hắn quỳ xuống sát bên giường, dùng đầu lưỡi liếm từ giữa hai đùi Lâm lên đến bẹn, rồi áp miệng vào lỗ nhỏ đang hé mở, còn ứa một ít tinh. Chóp chép… ọc ọc… – từng tiếng hút nuốt vang trong căn chòi ẩm ướt. Lưỡi Hậu đâm sâu, ngoáy xoáy vào trong khiến Lâm co rúm lại: “Ưm… a… đừng… nóng…”
“Tao đang dọn dẹp cho mày đó,” hắn nói rồi ngậm sâu hơn. Tay hắn kéo mông Lâm ra, móc vào lỗ, vừa thọc vừa xoáy: lọc… lọc… chóp chép… Hậu chọc đến khi bên trong bắt đầu tiết dịch mới nhổm dậy. Hắn không đợi báo hiệu, đứng thẳng người, vạch quần xuống để lộ cây hàng đỏ đậm, vồng cứng, dài hơn cả lúc nãy.
“Đêm nay tao không thương mày đâu. Sẵn lỗ còn nóng, phải đập thêm cho thông.” Hắn nắm eo Lâm, ấn cây hàng vào lỗ nhỏ. Phạch! – đầu khấc chui vào gọn, khiến cả cơ thể Lâm giật bắn.
“A… á á… Hậu… chờ chút…”
“Mày đã quen rồi, cố chịu.”
Phạch… phạch… bạch bạch… – từng cú dập chậm mà sâu. Cây hàng cứng như sắt của Hậu tiến vào bên trong không ngừng, dồn tận gốc, rút ra tới đầu rồi lại đâm vào, đâm sâu như khoan. Tiếng ọc ọc… phạch phạch… bạch bạch dày đặc, dồn dập.
Lâm co chân, tay siết lấy thành giường, miệng rên rỉ: “Ưm… sâu… đau… mà đã… a…”
Hậu nghiêng người, dùng ngón cái nhét vào miệng Lâm, ấn xuống lưỡi. “Câm, ngậm mà nuốt. Lát tao đút cả miệng.”
Bên dưới, cây hàng hắn vẫn dập như máy, tốc độ tăng dần, mạnh và nặng. Mỗi cú thúc đều khiến mông Lâm dội ngược, lỗ nhỏ phát ra phạch… phạch! rồi bạch bạch! ướt át, đầy nhục cảm. Tinh dịch cũ hòa với dịch mới, trơn trượt đến mức tiếng va chạm vang rõ như tiếng nước bắn.
Hậu cúi sát người, vừa đập vừa gằn giọng: “Cơ vòng mày bóp mạnh quá… tao chưa muốn ra mà bị hút gần hết máu… Ư… lấy của tao nè…”
Một tay hắn luồn xuống nắm lấy thân Lâm, bắt đầu vuốt theo nhịp đẩy. Tay hắn nóng ran, vừa siết vừa nắn, khiến Lâm gồng cứng người. “Ưm… a… sắp… sắp…”
“Ra cùng tao… đếm ba…”
Phạch! – một cú đập sâu đến đáy, bạch! – cây hàng ngập tận gốc, phụt phụt phụt!!! – dòng tinh đặc nóng phụt mạnh vào sâu trong lỗ nhỏ đang ngoáy xoáy. Lâm cũng bật tinh theo, văng tung tóe lên bụng, lên cả tay Hậu.
Người hắn đổ xuống, cây hàng vẫn cắm nguyên, tinh vẫn rỉ ra từng đợt nhỏ. Lỗ nhỏ đỏ bầm, co rút liên hồi như vắt lấy đến giọt cuối.
Hậu rút ra từ từ ọc… lọc… – lỗ nhỏ hở ra một khoảng, sền sệt trắng đục, ướt nhẹp và run rẩy. Hắn dùng đầu lưỡi liếm lại, miệng chóp chép như bú ngập sữa.
“Chưa hết đêm đâu… đợi tí thằng em tao ghé… mày còn sức không?”
Lâm thở dốc, mắt lạc đi, nhưng vẫn cố gật đầu: “Còn… ai nữa… cũng được…”