Nội dung truyện
Từng chút một, cậu nhích ngón tay gần hơn, chạm khẽ vào mép áo thun. Cậu kéo nhẹ. Áo nhăn lên, lộ ra phần hông rám nắng. Rồi lòng bàn tay cậu dán vào phần lưng ấy — nóng, săn, chắc. Làn da đàn ông vừa mịn, vừa khô cứng, lại ấm ran.
Tuấn nuốt nước bọt. Cậu ngó lên, thấy Lâm vẫn ngủ yên, mặt nghiêng về một bên, miệng khép hờ. Trong khoảnh khắc ấy, người đàn ông thường gồng gánh ngoài quán lại dịu lại như một đứa trẻ ngủ ngoan.
Chính vẻ bình yên ấy khiến Tuấn càng thêm tội lỗi. Nhưng lại càng không thể dừng.
Cậu luồn tay qua lưng anh, áp má vào bả vai ấy. Cảm giác được ôm một người đàn ông thật sự — ấm, nặng mùi, cứng cáp — khiến tim cậu chấn động. Không giống như ôm một người tình. Mà giống như… tìm lại được một nơi để thuộc về.
Cây hàng trong quần Tuấn nảy lên từng nhịp, phạch khẽ trong quần lót mỗi lần cọ vào bụng. Cậu rên nhỏ, môi khép lại thành tiếng “ưm” bị nén trong cổ họng. Sợ Lâm nghe thấy.
Nhưng anh vẫn ngủ.
Lúc ấy, Tuấn liều thật. Cậu luồn tay xuống thấp hơn, chạm vào bụng dưới Lâm. Ngón tay lần mò mép quần. Một lần thôi, chỉ một chút thôi. Chạm rồi rút. Thử xem…