Gian phòng nhỏ sau quán cơm được khóa lại cẩn thận. Ánh đèn vàng trên cao chiếu xuống thân hình trắng nõn của Lộc, từng đường nét mềm mại nhưng không yếu ớt, gọn gàng như thể được nắn bởi chính tay một đầu bếp tinh tế. Chiếc áo sơ mi trắng đã được tháo rời từng nút, để lộ phần ngực phập phồng dưới làn da trắng muốt, hơi thở cậu trộn giữa hồi hộp và quen thuộc.
Ông Tư Hòa ngồi đó, thân hình đô con vạm vỡ vẫn đẫm mồ hôi sau một ngày làm việc. Ông không vội. Tay cầm ly trà nóng nhấp môi, mắt vẫn không rời Lộc – như đang đánh giá một món ăn hiếm gặp mà ông đã chờ đợi rất lâu để được nếm.
– Em có biết món thịt nạc vai ngon nhất là phần nào không? – Ông hỏi, giọng trầm và khàn.
Lộc đứng trước mặt ông, khẽ mỉm cười, xoay người lại, đưa lưng về phía ông. Chiếc quần vải mỏng trượt xuống theo tay cậu, nhẹ nhàng để lộ ra cặp mông đầy đặn, tròn trịa như hai múi đào căng mọng, trắng muốt, chỉ được che lại bằng một lớp vải lót mảnh.
– Phần mềm, chắc thịt… có chút mỡ giữ vị. – Lộc đáp, tay nhẹ vuốt xuống hông mình.
Ông Tư đặt ly trà xuống. Ghế đẩy ra, tiếng chân ghế cà nhẹ trên nền gạch, báo hiệu giờ dùng món đã điểm. Ông đứng dậy, bước tới, bàn tay thô ráp đặt lên vòng eo thon gọn của cậu, trượt xuống dưới như dò xét độ săn chắc của “nguyên liệu”.
– Cơ thể như vầy… mà lại thuộc về một thằng bán cơm bình dân, uổng thật. – Ông khẽ lầm bầm.
Lộc không nói, chỉ nghiêng đầu, tóc xõa nhẹ một bên, cặp má hồng lên vì hơi nóng đang lan dần. Ông Tư khẽ kéo lớp vải cuối cùng khỏi người cậu, để cặp mông trần lộ rõ dưới ánh đèn, trắng, mượt, không tì vết, khe rãnh giữa hai múi căng tròn ẩn ẩn ướt nhẹ, như sẵn sàng chờ được thưởng thức.
– Món chính… đã dọn. – Lộc thì thầm.
Ông Tư không chờ thêm. Cơ thể ông dày dặn cơ bắp, chiếc quần sụp xuống để lộ cây hàng rắn chắc, dài và đậm nét đàn ông trung niên, vươn lên dọa dẫm.
Lộc cúi người, hai tay chống lên bàn gỗ. Ông đặt tay lên mông cậu, tách nhẹ ra, rồi cúi xuống – chiếc lưỡi nóng và thô bắt đầu “nếm thử món ăn”, từ ngoài viền vào sâu hơn, tiếng chóp chép vang khẽ trong không khí đầy hơi người. Lộc rên khẽ, đầu cúi gục xuống mặt bàn, từng đợt run rẩy kéo dài dọc sống lưng.
– Ưm… ơ hơ… – Giọng rên nén lại, càng khiến cơn đói của ông Tư thêm dữ dội.
Không chần chừ lâu, cây hàng nóng rực ấy được ông cầm lấy, dí vào giữa khe mông đã ướt mịn. Lộc co nhẹ, tay siết chặt mép bàn, gồng nhẹ khi đầu cây hàng chạm lỗ nhỏ. Tiếng phạch vang lên khẽ khàng, đầu dương vật chui vào, cảm giác căng chặt và ấm sực bao lấy.
– A… – Lộc bật tiếng.
– Chặt… quá. – Ông Tư gằn giọng, rồi đẩy sâu thêm.
Bạch… bạch… bạch…
Tiếng va chạm giữa thân thể vang lên đều đặn, mỗi cú đẩy từ ông Tư dày lực, nhấn sâu và mạnh mẽ. Mỗi lần rút ra, chỉ là để dồn sức cho một cú thúc sâu hơn, mạnh hơn. Mông Lộc đỏ lên sau từng đợt va chạm, lỗ nhỏ co bóp rõ rệt theo từng nhịp, như muốn giữ lại thứ đang ra vào bên trong.
Lộc rên từng hồi, ơ ơ… a… a… á…, cơ thể bị đẩy về phía trước, cậu cắn nhẹ môi, nước mắt rịn nơi khóe mi, mà đôi mắt lại ánh lên một vẻ thỏa mãn mơ màng.
Không gian gian phòng chỉ còn âm thanh xác thịt giao nhau, mồ hôi đọng đầy lưng Lộc, chảy dọc xuống khe mông, trộn lẫn tiếng rên, tiếng thịt va chạm, tiếng thở gấp gáp của người đàn ông từng trải.
Đến khi cây hàng ông Tư giật mạnh, bắn ra luồng nóng hổi sâu bên trong, Lộc chỉ còn biết rùng người, mông siết chặt lấy thân thể ông theo phản xạ.
Khoảng một phút sau, ông rút ra chậm rãi, chất lỏng trào ra khỏi lỗ nhỏ, chảy dọc xuống đùi Lộc.
Ông Tư chưa vội mặc lại quần áo. Trong ánh đèn vàng nhạt hắt bóng xuống nền gạch, thân hình ông vẫn vạm vỡ, hơi thở chậm rãi dần sau lần bắn đầu tiên. Trái lại, ánh mắt ông lại càng lúc càng đậm đà ham muốn khi nhìn cặp mông trắng mịn của Lộc vẫn chưa khép lại, khe nhỏ giữa hai múi mông vẫn còn rỉ thứ dịch đặc sánh chảy xuống khe đùi.
Lộc chống tay lên bàn, mông vẫn nhếch nhẹ lên như chờ đợi, lưng cong như một mâm dâng lễ vật. Cậu chưa xoay người lại, chỉ khẽ nói:
– Nếu còn đói… ông cứ ăn tiếp. Món chính em nấu… luôn đầy đủ khẩu phần.
Ông Tư khẽ cười trầm, đầy hài lòng. Bàn tay to bè vuốt dọc sống lưng cậu trai, cảm nhận từng nhịp run rẩy khẽ khàng, rồi bất chợt siết lấy eo Lộc, kéo mạnh cậu ngược vào lòng mình. Cây hàng vừa mới ra trận, vẫn ướt đẫm tinh dịch và dịch trơn từ trong cậu, nay lại cứng dần lên, chĩa thẳng vào khe mông đã mở.
– Được, vậy cho ta… ăn lần nữa. Lần này, ngồi lên.
Không đợi Lộc trả lời, ông Tư ngồi xuống ghế gỗ, kéo Lộc ngồi ngược lên đùi mình, hai tay đặt ngay hông cậu điều khiển. Cây hàng nóng rực từ từ được ông dẫn dắt lên lỗ nhỏ đang rịn ướt, rồi phạch – thân thịt to dày đâm ngập vào bên trong lần nữa. Lộc bật tiếng á…, cả người giật mạnh rồi run lẩy bẩy trong tay ông.
– Ư… ưm… chặt… lại nữa rồi… – Lộc thở gấp, hai tay vịn vào vai ông Tư.
Lần này, nhịp chuyển động không vội vã. Ông Tư để Lộc tự nhún, hai tay nâng mông cậu lên rồi ép xuống, từng nhịp một như thể đang thưởng thức món ăn bằng tất cả sự kiên nhẫn và đam mê. Cây hàng nóng rực xuyên sâu, cạ đúng điểm mẫn cảm, khiến lưng Lộc cong dần, mồ hôi nhỏ giọt nơi cổ, lồng ngực phập phồng đầy rạo rực.
Bạch… bạch… bạch…
Tiếng thịt va thịt vang lên đều đặn, mỗi nhịp nhún xuống, lỗ nhỏ lại há miệng nuốt trọn lấy thân hàng cương cứng, rồi lại rút ra kéo theo âm thanh ọc ọc ướt át. Lộc rên rỉ không ngớt, từng tiếng ưm… á… a a… vang lên giữa căn phòng kín, xen lẫn tiếng thở phì phò đầy thoả mãn của ông Tư.
Đến khi Lộc sắp không trụ nổi, mồ hôi đẫm cả lưng, ông Tư đột ngột siết lấy eo cậu, nhấn mạnh một cú thật sâu. Thân thể ông giật mạnh, cậu cảm nhận rõ ràng dòng tinh thứ hai bắn thẳng vào trong, nóng hổi, dày đặc, khiến lỗ nhỏ co thắt mạnh phản xạ, như giữ chặt lấy món ăn quý giá vừa được ban tặng.
– A… a… nữa… a… – Lộc rên thành tiếng, môi hé mở, mắt long lanh nước.
Hai người giữ nguyên tư thế ấy vài nhịp, hơi thở giao hòa, mồ hôi rịn xuống lưng và ngực, rồi ông Tư từ từ rút ra, dùng khăn giấy lau nhẹ phần dịch đang rỉ ra từ lỗ nhỏ Lộc.
Ông mặc lại quần, chỉnh trang áo vest cẩn thận, rồi mới bước đến bàn, lấy từ túi áo ra phong bì dày cộp. Đặt xuống bàn, ông khẽ nói:
– Phần thưởng cho món ngon. Lần sau… ta muốn được phục vụ bởi cả hai anh em. Một món ăn đôi. Được chứ?
Lộc ngước nhìn ông, ánh mắt còn đỏ nhẹ nhưng vẫn mỉm cười tinh quái.
– Quán cơm em luôn có món đặc biệt. Chỉ cần khách… đặt trước.
Ông Tư bật cười khẽ, hài lòng. Rồi ông quay đi, cánh cửa phòng khẽ mở, bóng lưng ông khuất dần vào đêm, để lại sau lưng mùi vị còn sót lại – một bữa ăn đậm đà và dư âm lan dài trong thịt da.
Trong căn phòng nhỏ, Lộc nằm nghiêng trên tấm nệm, đưa tay chạm nhẹ xuống giữa hai chân mình – nơi vẫn còn đầy tràn tinh dịch. Cậu nhắm mắt, khẽ thì thầm:
– Món chính hôm nay… chắc được 5 sao.