Cơn mưa đã ngớt từ lâu. Trăng vắt ngang đỉnh núi, ánh sáng trắng bạc len qua cửa sổ, phủ lên hai thân thể trần trụi đang ôm siết lấy nhau giữa căn phòng âm ấm mùi da thịt và hoan lạc.
An Hạ nằm gối đầu lên cánh tay vạm vỡ của Kình Phong, hơi thở vẫn còn đứt quãng. Thân thể cậu mỏi nhừ, từng nơi bị chiếm giữ vẫn còn âm ỉ tê dại. Nhưng ánh mắt lại ươn ướt, long lanh một thứ cảm xúc không thể gọi tên – vừa ngượng ngùng, vừa khát khao chưa nguôi.
Kình Phong nghiêng người nhìn em. Bàn tay hắn miết nhẹ lên vết cắn đỏ ửng trên vai An Hạ rồi khẽ thì thầm bên tai:
“Vẫn còn run đây này… Mày nói xem, rốt cuộc là sợ tao… hay thèm tao?”
An Hạ rùng mình, nhắm mắt lại cười khẽ. “Cả hai… nhưng cái thứ hai… nhiều hơn.”
Ngay lập tức, Kình Phong xoay người, đè hẳn lên em.
“Phạch—!”
Tiếng cơ thể va chạm giữa da thịt trần trụi vang lên không chút che giấu. Hắn đã cương lên trở lại, nóng rực, cứng ngắc, ấn sát vào khe hẹp đã hơi sưng đỏ của em.
“Phong… đừng… em đau rồi…”
“Đau? Mày nghĩ tao tin à? Vừa nãy còn rên đến muốn nghẹn họng tao luôn đấy.”
“Ưm… nhưng mà… ưm…”
Hắn không đợi thêm. Mùi hương Omega phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mồ hôi, với hơi thở. Đó là thứ khiến hắn phát điên – khiến bản năng alpha trong hắn không ngừng gào thét chiếm lấy, dập sâu hơn, mạnh mẽ hơn.
“Phập!”
“A á á…!”
An Hạ gập người, móng tay cào nhẹ lưng hắn. Lần này, hắn không vội. Hắn chậm rãi dập từng cú sâu như khoét vào tận tâm can, vừa làm vừa nhìn gương mặt đỏ bừng, đôi mắt mờ sương của em mà thở hổn hển:
“Nhìn đây. Nhìn anh mà rên đi.”
“Phập… phập… phập…”
“Ư… anh… đừng nhìn em… em… xấu hổ…”
“Đẹp đến phát điên. Nhìn mày lúc bị anh chiếm lấy thế này, tao không buông nổi…”
Bàn tay thô ráp trượt dọc theo sống lưng, kéo hông em lên cao, tư thế thay đổi khiến cậu hét khẽ:
“A a a… chạm… sâu quá… Phong… dừng lại… em…!”
“Không dừng. Đêm nay mày rời khỏi nhà không xin phép — thì tao sẽ đòi hết vốn lẫn lời.”
Nhịp thúc trở nên dồn dập. Âm thanh dâm mỹ tràn ngập căn phòng, xen lẫn tiếng rên siết rối loạn của An Hạ. Hắn dồn cậu sát vào thành giường, tay giữ chặt eo, từng cú đẩy khiến cả hai như đang cháy lên cùng nhau.
“Bạch—bạch—bạch—!”
“Ưaaa… a… a… anh… em sắp…!”
“Cùng nhau… đừng giữ nữa…”
Và rồi… tất cả tan vỡ.
“Phập—!”
Cùng lúc, thân thể An Hạ giật lên, hắn rống khẽ bên tai em, rồi cả hai cùng run rẩy thả mình vào đỉnh điểm. Dòng nhiệt nóng hổi trào sâu, lấp đầy em, khiến cậu không thể làm gì ngoài việc thở dốc từng nhịp, rên khẽ như mèo nhỏ giữa vòng tay người đàn ông của đời mình.
Họ nằm im như thế một lúc lâu, chỉ còn tiếng tim đập và mưa đêm vừa rơi lác đác trở lại.
Kình Phong vùi mặt vào hõm cổ An Hạ, hôn nhẹ rồi khàn giọng nói:
“Sau này đừng đi đâu một mình nữa. Anh sẽ phát điên thật đấy.”
An Hạ chỉ đáp bằng cách siết tay ôm hắn chặt hơn.