Ánh trăng xuyên qua tán lá, rọi vào khung cửa sổ mờ hơi sương. Trong căn phòng nhỏ giữa núi rừng ấy, tiếng cười đùa của trẻ thơ đã lùi về giấc ngủ sâu, nhường lại không gian cho sự thổn thức nặng nề và tiếng thở dốc cháy bỏng giữa hai thân thể quyện chặt lấy nhau.
Kình Phong khóa cửa phòng, không nói một lời, chỉ nhìn An Hạ đang đứng dựa lưng vào bàn gỗ, cổ áo ngủ buông lơi. Nhìn đôi mắt long lanh ấy, hắn bỗng cảm thấy như có lửa đốt trong huyết quản.
“Em vẫn dám nhìn anh như thế… sau tất cả?” – Giọng hắn trầm đục, từng bước tiến tới, dồn An Hạ vào góc tối nhất.
An Hạ cắn nhẹ môi dưới, không né tránh, chỉ khẽ đáp: “Nếu em không nhìn… thì làm sao anh biết em vẫn thèm muốn anh đến thế nào?”
Ngay khi câu nói ấy vừa dứt, Kình Phong đã vươn tay, siết lấy cằm em, lôi sát vào lòng. “Đừng thách thức tao, Hạ. Mày biết rõ tao sẽ làm gì mày nếu mày nói thế.”
“Em… biết…” – An Hạ thở ra một hơi nóng, rồi ngửa cổ lên đón lấy môi hắn.
“Chụt.”
“Ưm…”
Nụ hôn bạo liệt như muốn xé toạc mọi kìm nén. Kình Phong đẩy mạnh An Hạ lên mặt bàn, chiếc váy ngủ bị kéo lên, trượt khỏi thân thể trắng nõn mềm mại. Hắn không đợi nữa.
“Bạch—bạch.”
“Phập… phập!”
Tiếng va chạm nhịp nhàng vang vọng giữa đêm khuya tĩnh lặng. Tay Kình Phong siết lấy eo An Hạ, hông hắn dập thẳng, từng cú đâm sâu khiến An Hạ rướn cong người, bật ra tiếng rên nghèn nghẹn:
“Ư… a… mạnh… chút nữa… Phong… em chịu được mà…”
“Ngậm miệng. Để tao dạy mày cái giá của việc rời khỏi nhà mà không nói tiếng nào.”
“Bạch! Bạch!”
“A a a… Phong… ưm… sâu quá…!”
Bàn tay hắn không ngừng di chuyển, vết hằn đỏ in lên làn da trắng ngần. Mồ hôi rịn ướt sống lưng hắn, còn cơ thể An Hạ run rẩy từng đợt theo từng cú thúc mãnh liệt.
Trên chiếc bàn gỗ, nơi từng dùng để ăn cơm, giờ đây là chiến trường của đam mê và sự chiếm hữu bản năng. Hắn không dừng lại, cho đến khi cảm thấy em gần như rã rời dưới thân mình.
“Ngửa người ra — anh muốn thấy gương mặt em khi bị anh lấp đầy.”
An Hạ nghe lời, đôi mắt mờ nước, gương mặt đỏ rực vì thẹn lẫn sướng. Hạ thở gấp, đôi chân vòng qua hông hắn, kéo sát lại, khẽ rên:
“Làm em… thêm nữa đi…”
“Phập—phập—phập!”
“A á a… Phong… em sắp… a a a!”
Giữa tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên, một tiếng gầm vang lên, trầm đục, dứt khoát. Cùng lúc, An Hạ cong người lên, cơ thể co giật, nghẹn ngào hét thành tiếng.
“Ưaa… aaaaa!”
Cả hai cùng rơi vào cơn cực khoái dữ dội. Hơi thở họ hòa quyện, da thịt ướt đẫm mồ hôi. Kình Phong vẫn không rút ra, giữ em sát ngực, áp môi lên trán em thở dốc.
“Chưa xong đâu… đêm còn dài…”
An Hạ hé mắt, gượng cười:
“Em… biết mà… anh của em… không dễ tha cho em đâu…”